Sunday, October 7, 2012

Những bí quyết thành công của Viettel


Lựa chọn công nghệ chính xác, đúng thời điểm, qua đó tạo được lợi thế riêng là một trong những bí quyết thành công của Viettel. Điều này góp phần đưa điện thoại di động từ món ăn “xa xỉ” trở thành sản phẩm “bình dân” của mỗi người Việt Nam.
Công nghệ: Nắm xu thế chủ đạo
Theo ông Nguyễn Mạnh Hùng- Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel), có nhiều nguyên nhân đóng góp cho thành công đó, nhưng trước hết và trên hết là việc đơn vị đã thực hiện chiến lược “hạ tầng đi trước, kinh doanh theo sau”. Hạ tầng ở đây chính là mạng lưới, là thiết bị, công nghệ.
Những bí quyết thành công của Viettel
Những bí quyết thành công của Viettel
Ông Hùng cho biết, năm 2000, với việc lựa chọn công nghệ Voice over IP để kinh doanh dịch vụ viễn thông trong hoàn cảnh đơn vị chỉ có hơn 100 người, vốn khoảng 2,3 tỷ đồng và gần như chưa có hạ tầng viễn thông cơ sở, Viettel đã tích lũy được vốn và kinh nghiệm để đi tiếp với dịch vụ di động.
Thời điểm năm 2002, đứng trước sự lựa chọn giữa công nghệ CDMA (lúc này là công nghệ hiện đại) và công nghệ GSM (là công nghệ phù hợp với Tập đoàn), Viettel đã “dũng cảm” chọn GSM.
Đây được cho là quyết định tỉnh táo, bản lĩnh vì thực tế hiện nay đã chứng minh GSM là xu thế chủ đạo của thế giới với hơn 80% người dùng trong tổng số gần 6 tỷ thuê bao trên toàn thế giới. Cùng thời điểm đó, một số mạng di động lựa chọn công nghệ CDMA đến nay đều đã không thành công, bị phá sản hoặc phải tốn kém rất nhiều chi phí để thay đổi công nghệ, coi như đầu tư lại từ đầu.
“Sự lựa chọn đúng đắn mang tính sống còn này, cùng với quyết tâm triển khai nhanh và rộng khắp, từ năm 2004, Viettel đã thực sự làm lĩnh vực di động bùng nổ, góp phần đưa điện thoại di động từ món ăn “xa xỉ” trở thành “bình dân” của mỗi người Việt Nam”, ông Hùng nói.
Ngay trong năm 2011, Viettel đã thử nghiệm thành công công nghệ 4G (LTE). Đây là công nghệ di động băng rộng tiên tiến nhất, sẵn sàng cho việc triển khai thương mại trong vài năm tới. Bên cạnh đó, Tập đoàn cũng chủ động lắp đặt và vận hành dây chuyền sản xuất điện tử, có khả năng thao tác với các linh kiện điện tử có kích thước 0,2 mm, nhỏ nhất trên thế giới, là tiền đề quan trọng cho việc sản xuất thiết bị.
Quản lý hiệu quả trong kinh doanh
Trong hơn 10 năm qua, Viettel luôn giữ được mức độ tăng trưởng doanh thu và lợi nhuận cao. Liên tiếp 4 năm (2004 – 2008), tốc độ tăng trưởng năm sau luôn cao gấp đôi năm trước (200%). Trong các năm từ 2009 – 2011, tuy bị tác động bởi khủng hoảng tài chính và kinh tế thế giới, doanh thu của tập đoàn vẫn tăng từ 60.000 tỷ đồng năm 2009 đến hơn 116.000 tỷ đồng năm 2011. Tính đến năm 2011 so với năm 2000 khi Viettel mới tham gia thị trường viễn thông, doanh thu đã tăng 2.200 lần, vốn chủ sở hữu tăng 7.400 lần, lợi nhuận tăng 15.300 lần.
Đây là những thống kê ấn tượng về thành công của Viettel.
Trên góc độ kinh doanh, các con số thống kê tài chính trong hơn 10 năm qua cho thấy, tỷ suất lợi nhuận (lợi nhuận sau thuế/ vốn chủ sở hữu) của Viettel luôn đạt trên 40%, cá biệt có năm đạt 100%. Trong lĩnh vực viễn thông, tỷ lệ trung bình là 30%. Điều này cho thấy sự hiệu quả trong quản lý, kinh doanh của đơn vị.
“Đây là kết quả của việc ứng dụng công nghệ thông tin một cách rộng rãi, sâu trong mọi khâu của công tác quản lý, điều hành sản xuất. CNTT cũng hình thành thói quen làm việc bài bản, khoa học và có hệ thống trong mỗi cán bộ, nhân viên” Phó Tổng giám đốc Nguyễn Mạnh Hùng chia sẻ.
Trong lĩnh vực đầu tư ra nước ngoài, khoa học công nghệ cũng đóng vai trò then chốt. Viettel hiện đã đầu tư ra 5 quốc gia, với hơn 80 triệu dân. Mục tiêu từ nay đến 2015, tập đoàn sẽ đầu tư ra thị trường khoảng 300 triệu dân.
Tại thị trường khí hậu nóng, thiếu điện như Mozambique, Haiti, các kỹ sư của tập đoàn đã thiết kế và áp dụng thành công bộ thu phát lắp ngoài (Remote Unit) hay như tại Peru, công nghệ SDR cho phép linh hoạt lựa chọn công nghệ GSM 2G và/hoặc UMTS 3G đã giúp giảm chi phí đầu tư đáng kể.
Trong thời gian tới, Viettel sẽ đẩy mạnh ứng dụng KHCN để đưa các sản phẩm, dịch vụ của tập đoàn vào từng “ngõ ngách” của cuộc sống, từ y tế đến giáo dục, xây dựng, sản xuất công nghiệp.
VGP

Monday, October 1, 2012

Bên Trong Vụ Búa Liềm Đập Nhau, Một Con Sâu Đổ Máu


09/29/2012 
Tác giả : Trúc Giang MN
1* Tổng quát nội vụ

Vụ đấu đá nhau trong đảng CSVN được thể hiện ra là có hai phe: Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang một phe, đối nghịch là phe của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Nội lực của hai bên.

Nguyễn Phú Trọng, với chức vụ Bí Thư Quân Ủy Trung Ương, dựa vào thế lực của quân đội, mà vũ khí là Tổng Cục 2, Quân Báo Quốc Phòng, và Trọng có hậu thuẩn của Quốc Hội.

Nguyễn Tấn Dũng dựa vào phía công an, thông qua tướng công an nghỉ hưu làm cố vấn, là Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng. Thượng tướng Trần Đại Quang giữ chức Bộ Trưởng Bộ Công An, nhưng chỉ nắm được không hơn 60% nhân viên dưới quyền. Cái lợi hại của tướng Hưởng là đang nắm một kho hồ sơ về những vụ vi phạm pháp luật của phe Sang-Trọng.

Tổng Bí Thư Trọng dùng các Hội Nghị Trung Ương Đảng làm phương tiện đánh Ba Dũng. Từ các Đại Hội BCH/TW, Trọng đưa ra kế hoạch cải tổ và chỉnh đốn đảng, phê và tự phê, đồng thời tước đoạt chức vụ chỉ đạo Ủy Ban Phòng chống tham nhũng của Nguyễn Tấn Dũng bằng cách tái lập Ban Nội Chính Trung Ương chống tham nhũng, do Tổng Bí Thư làm Trưởng ban.

Ba Dũng tấn công Tư Sang bằng vụ bãi chức đại biểu QH của bà Đặng Thị Hoàng Yến, và mới đây đang chỉa mũi dùi sang đại biểu QH Đặng Thành Tâm, em của bà Yến.

Phía Sang-Trọng đánh Ba Dũng qua những vụ Vinashin, Vinalines, bầu Kiên và Dương Chí Dũng. Ba Dũng bị cáo buộc là đã dùng 2 nhóm lợi ích để làm giàu cho gia đình và phe nhóm qua việc lũng đoạn kinh tế, ngân hàng và tham nhũng, cụ thể là con gái Nguyễn Thanh Phượng và Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình.

Cuộc chiến gia tăng cường độ ngày càng khốc liệt, và dư luận cho rằng đối thủ muốn bứng gốc Ba Dũng ra khỏi cái ghế Thủ tướng. Nhưng theo nhận định của GS Carl. Thayer thì hai phe sẽ dừng lại để tránh đổ vở có ảnh hưởng đến địa vị của hai bên. Đó là, họ muốn có một đảng CS luôn luôn vinh quang vì có đường lối đúng đắn để đảng viên và quần chúng trung thành, mặc dù, trong cái hố xí đó luôn luôn có đầy giòi bọ.

Có lẻ cuộc đấu đá sẽ chấm dứt vào Đại Hội TW đảng dự trù sẽ tổ chức vào tháng 10 tới đây, và kết quả là phân chia quyền và lợi. Tư Sang muốn có nhiều quyền hơn về Ngoại giao.

Nhưng thật ra, khó lường trước được những gì có thể sẽ xảy ra, bởi vì sinh hoạt đảng bí mật theo kiểu thâm cung bí sử thời phong kiến ngày xưa. Những gì quần chúng được biết đều do trong nội bộ xì ra mà thôi. 

2* Nguyễn Phú Trọng tấn công Nguyễn Tấn Dũng
2.1. Hạ uy t ín Ba Dũng

Sau Đại Hội Đảng XI, Nguyễn Phú Trọng đã mở những cuộc tấn công vào Nguyễn Tấn Dũng, vì Ba Dũng đã ngăn cản, không muốn cho ông nhảy lên ghế Tổng Bí Thư đảng. Cho rằng Ba Dũng đã dùng quyền lực sai khiến đám thuộc hạ gọi là “nhóm lợi ích”, thao túng các ngân hàng, các tập đoàn và tổng công ty để thu lợi riêng, đồng thời cất nhắc, bảo vệ con cái và bè phái ở trong đảng cũng như ngoài đảng, rút ruột, xà nẻo các tập đoàn và công ty nhà nước.

Ban đầu, vì chưa đủ sức tấn công trực diện, nên Trọng đã xử dụng ngôn ngữ sở trường của mình để hạ uy tín Thủ tướng Dũng. Dùng diễn đàn của đảng để nói bóng nói gió, giễu cợt, nhạo báng Ba Dũng. Cụ thể là trước 1,000 cán bộ cao cấp tại Hội Nghị cán bộ toàn quốc từ 27 đến 29-2-2012, Trọng đã lên giọng mỉa mai nhạo báng”Những đại quan đó chỉ vì “lợi ích nhóm”, và sắp tới đây, các quan giàu và các quan nghèo có còn tình đồng chí hay không?. Liệu người giàu có còn nghĩ đến người nghèo hay không?”

2.2. Tước đoạt quyền Trưởng Ban Chỉ đạo Trung Ương Phòng chống Tham nhũng

Sau khi hạ uy tín, Trọng tiến thêm một bước nữa là tước đoạt quyền của Ba Dũng, buộc phải giao chức Trưởng ban chỉ đạo TW phòng chống tham nhũng lại cho ông ta.

Như vậy cũng chưa đủ, trong đợt phê và tự phê, ông Trọng và vây cánh còn hạch tội Ba Dũng về những vụ Vinashin, Vinalines, mặc dù trước Đại Hội Đảng XI, các phe đã đồng ý xí xoá, bỏ qua, tha bổng cho nhau, để vào Đại Hội XI chia ghế ăn phần. Trọng cũng chỉ trích, cá nhân, gia đình vợ con của Ba Dũng.

Tổng Bí Thư còn giao cho Ban Kiểm Tra TW đảng, kiểm tra, xác minh, làm sáng tỏ một số vấn đề liên quan đến một số đồng chí trong Bộ CT, sẽ báo cáo trong tháng 9 năm 2012 để có kết luận cụ thể. Ai cũng biết là việc điều tra nhắm vào thủ tướng Dũng.

2.3. Nguyễn Phú Trọng hạ độc thủ

Chỉ một tuần lễ sau ngày hạch tội (13-8-2012), Trọng đã hạ độc thủ, cho người bắt giam Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên), là một tỷ phú được cho là có quan hệ thân thiết với Ba Dũng và với con gái là Nguyễn Thanh Phượng. Thanh Phượng tuy mới 30 tuổi mà cầm đầu một ngân hàng với nhiều công ty tài chánh, thương mại quan trọng, nên giữa tháng 6 , Phượng đã rút lui chức tổng giám đốc một ngân hàng để tránh bớt tai tiếng cho cha.

2.4. Nguyễn Phú Trọng ra đòn tới tấp

Đúng vào lúc bầu Kiên và Lý Xuân Hải bị bắt, thì những giới chức thân cận với Ba Dũng phải ra trả lời chất vấn trước Ủy Ban Thường Vụ QH, về tình hình quản lý tài chánh và chống tham nhũng của 3 người như sau:

1. Thống đốc Nhân Hàng Nhà Nước, Nguyễn Văn Bình.

2. Tổng thanh tra nhà nước Huỳnh Thanh Phong.

3. Bộ trưởng Tài Chánh Vương Đình Huệ.

2.5. Tư Sang ra tay

Không phải tình cờ. Đúng vào lúc Ba Dũng bị Nguyễn Phú Trọng vây đánh liên tục, thì Tư Sang nhảy vào bồi thêm một cú đấm nháng lửa vào mặt Ba Dũng. Tư Sang đã từng ám chỉ Ba Dũng và nhóm lợi ích là một bầy sâu.

Trong bài viết tựa đề “Tương lai đang thúc giục chúng ta viết nên những trang sử mới”. Tư Sang còn lên giọng dạy dỗ Ba Dũng “Chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt, về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc.”

2.6. Ba Dũng phản công

Tuy tứ bề thọ địch, Ba Dũng vẫn không nhượng bộ, tìm cách cố thủ, đánh lạc dư luận để phản công. Đó là, chỉ 2 ngày sau khi bầu Kiên bị bắt, Ba Dũng mở buổi họp thứ 18 của Ban Chỉ đạo TW Phòng Chống tham nhũng (PCTN) và hô oán lên rằng chính Ba Dũng đã ra lịnh cho cơ quan điều tra bắt giam bầu Kiên.

Trích: “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng biểu dương Tổng Cục Cảnh Sát, đã nghiêm túc chấp hành sự chỉ đạo của chính phủ, nên đã khởi tố bầu Kiên và bắt điều tra”.

Điều nầy chứng tỏ Ba Dũng cũng đã cương quyết chống tham nhũng.

Giũa tháng 6 năm 2012, TBT Nguyễn Phú Trọng đã ký, ban hành Kết Luận số 21-KL/TW của Hội Nghị 5, khoá XI, trong “Kết Luận xác định thành lập Ban Chỉ Đạo TW về Phòng chống tham nhũng, trực thuộc Bộ CT và đồng chí Tổng Bí Thư làm Trưởng Ban”. Đó chỉ là giấy tờ, trên thực tế, Ba Dũng không thi hành bản văn đó

Hai ngày sau khi bầu Kiên bị bắt, trong buổi họp ngày 22-8-2012, Ba Dũng gượng gạo nói là đang chuẩn bị khẩn trương đưa ra QH một dự luật mới về việc chống tham nhũng vào tháng 10 sắp tới.

Ý của Ba Dũng muốn nói rằng ông ta vẫn còn là Trưởng ban PCTN  cho tới tháng 10, là Đại Hội TW đảng, chớ không phải ông Trọng là Trưởng ban.

3* Các nhóm lợi ích

Trước kia, Nguyễn Phú Trọng cũng đã nhiều lần nói đến “nhóm lợi ích” để tấn công Nguyễn Tấn Dũng. Và mới đây, ngày 6-9-2012, kinh tế gia TS Lê Đăng Doanh cho rằng “Lợi ích nhóm của VN có đặc trưng liên quan đến những người có chức, có quyền, nhất là những quyền liên quan đến việc quản lý cán bộ, quản lý ngân sách, tài chánh, đầu tư, đất đai, hầm mỏ, rừng, biển…Những người nầy có thể ở cấp trung ương, tỉnh huyện hay phường xã, thâm chí các cá nhân thanh tra, cảnh sát, doanh nghiệp nhà nước, tập đoàn, dự án…Hiện nay, tình hình một tầng lớp đặc quyền đặc lợi đã cản trở mọi cải cách cần thiết, bằng cách đưa ra chiêu bài ổn định chính trị, xã hội” (Lê Đăng Doanh)

Có hai nhóm lợi ích hành động gần giống như sao y lại những gì đã xảy ra ở Nga thời hậu Cộng Sản vào đầu thập niên 90. Những bố già có chung một thủ đoạn là hoàn toàn không đứng tên tại các công ty do họ thật sự làm chủ.

Hai nhóm lợi ích thuộc về Ba Dũng bao trùm toàn bộ nền kinh tế, tài chánh VN.

3.1. Nhóm lợi ích thâu tóm ngân hàng

Nhóm nầy khuynh đảo hệ thống tín dụng, gồm có: Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên), Trầm Bê, Nguyễn Thanh Phượng, và Thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình.

Tính đến ngày 30-4-2012, nhóm nầy đã thành công trong việc chiếm hữu các ngân hàng: Bản Việt, Phương Nam, Eximbank, Viet Bank, Kim Long, Sacombank, Techcombank và ACB (Asia Commercial Bank-ACB)

Mục tiêu đến năm 2013 sẽ nắm trong tay ít nhất 10 ngân hàng, thao túng toàn bộ hệ thống tài chánh, tiền tệ VN, từ đó có thể khống chế các quan chức tham nhũng có tiền trong ngân hàng hoặc dùng ngân hàng để chuyển tiền ra nước ngoài.

Thủ đoạn chiếm đoạt là dùng tiền của Ngân Hàng Nhà Nước và của ngân hàng Nguyễn Thanh Phượng để mua cổ phần của những ngân hàng khác. Ai nắm giữ nhiều cổ phần thì sẽ làm chủ tịch HĐQT của ngân hàng đó, bọn chúng cho đàn em đứng tên và đứng sau lưng giật dây. Đó là chiếm đoạt hợp pháp bằng đồng tiền bất hợp pháp.

3.1.1.  Vài nét về Bầu Kiên    

Nguyễn Đức Kiên sinh ngày 13-4-1964, mới 48 tuổi mà tóc bạc. Tốt nghiệp Đại học Kỹ thuật Quốc phòng VN và Đại học Kỹ thuật quân sự Hungary. Đảng viên CSVN. Chủ tịch HĐQT nhiều công ty và tập đoàn tài chánh. Chủ tịch Câu Lạc Bộ bóng đá Hà Nội, nên được gọi là bầu Kiên. Là một trong những đại gia giàu nhất VN.

3.1.2.  Bầu Kiên bị bắt về tội gì?

Do đơn khiếu nại và tố cáo hành vi phạm pháp đã xảy ra tại 3 công ty mà bầu Kiên làm Chủ tịch HĐQT: Công ty đầu tư B&B, công ty đầu tư ACB Hà Nội, và công ty tài chánh Á Châu Hà Nội. Buổi tối ngày 20-8-2012, cơ quan điều tra an ninh đã khởi tố và bắt giam về tội “Kinh doanh trái phép”, theo điều 159 Bộ Luật Hình Sự. Khám nhà, tịch thu máy tính và tài liệu phục vụ cho điều tra.

Kinh doanh trái phép là 3 công ty đầu tư vào địa ốc, nhưng lại chuyển sang mua bán cổ phiếu của các ngân hàng, mục đích thâu tóm ngân hàng.

Cùng với bầu Kiên, Trầm Bê được Thống đốc Nguyễn Văn Bình bao che, dùng tiền vốn nhà nước để thâu tóm các ngân hàng con một cách dễ dàng.

Trầm Bê sinh ngày 10-9-1959, người Việt gốc Hoa, ở Trà Vinh. Chủ tịch HĐQT bịnh viện Triều An, Sài Gòn, chủ tịch công ty đầu tư Bình Chánh. Sở hữu 2.21 triệu cổ phiếu trị giá 30 tỷ đồng.

3.2. Lý Xuân Hải, Giám đốc ngân hàng ACB bị bắt

Ngày 24-8-2012, cơ quan cảnh sát điều tra đã chính thức công bố lịnh bắt, khám xét nơi ở, nơi làm việc của Lý Xuân Hải, Giám đốc ngân hàng Thương mãi châu Á (Asia Commercial Bank-ACB), với tội danh “Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, theo điều 165 của Bộ Luật Hình Sự.

Sau khi Giám đốc Lý Xuân Hải bị bắt, cơn sốt rút tiền xảy ra tại ngân hàng ACB. Dân chúng xếp hàng rồng rắn, rút tiền ra mua vàng và đô la dự trữ. Kết quả là có 8,000 tỷ đồng đã rút ra khỏi ngân hàng ACB. Để cứu vảng, Ngân hàng Nhà Nước phải chở nhiều xe tải bơm tiền vào ngân hàng đang có nguy cơ sập tiệm.

3.3. Nhóm thâu tóm các công ty

Nguyễn Thanh Phượng, Hồ Hùng Anh&Nguyễn Đăng Quang, Thống đốc Nguyễn Văn Bình. Nhóm nầy dùng quyền lực và tài chánh chiếm đoạt các công ty, thu về hàng trăm ngàn tỷ đồng.

Nguyễn Thanh Phượng, chủ tịch HĐQT kiêm đại diện vai trò pháp luật là Tổng giám đốc, làm chủ Ngân hàng Bản Việt (Viet Capital Bank), và còn làm chủ 3 công ty kinh doanh vốn, chứng khoán và bất động sản:

- Công ty quản lý Quỹ đầu tư chứng khoán Bản Việt.

- Công ty chứng khoán Bản Việt.

- Công ty bất động sản Bản Việt.

Hồi tháng 6, 2012, Nguyễn Thanh Phượng từ chức Tổng giám đốc của Ngân hàng Bản Việt, chỉ còn giữ chức Chủ tịch HĐQT.

4* Vụ án Vinalines

4.1. Lãng phí hàng ngàn tỷ đồng ở Vinalines

Theo điều tra của nhóm phóng viên báo Đất Việt thì 2 con tàu giá trị hàng ngàn tỷ đồng (vài trăm triệu đô la) của Tập đòan Vinalines đã nằm ụ trong suốt nhiều năm qua, hơn nữa, các phóng viên cũng phát giác vụ mờ ám trong việc mua chiếc tàu Nord Brave với giá 37 triệu đô la.

4.2. Vinalines đã thiếu trách nhiệm nghiêm trọng

Nhóm phóng viên đi ca nô nửa tiếng đồng hồ đến chiếc tàu Sông Gianh đang neo đậu. Con tàu gần như vô chủ. Các phóng viên lên cầu thang, đi một vòng mà không gặp ai cả. Khi bước xuống khu nhà bếp thì thấy hai người đang nấu cơm trưa. Một người tên Thảo cho biết “Chiếc Sông Gianh đã nằm đây hơn 3 năm rồi. Thuyền trưởng đã biến mất từ lâu, khoảng 5 hay 6 tháng mới gọi hỏi thăm một lần.

Mỗi tháng được cấp 15 can dầu để chạy máy phát điện trên tàu. Sơn trên tàu cũng đã bị bán hết. Nếu nhân số đầy đủ thì có 28 người, nhưng bây giờ chỉ có Thảo và Chinh được mướn coi tàu, 3 triệu đồng một tháng, tiền ăn 50 ngàn một ngày cho mỗi người.

Tháp tùng nhóm phóng viên có một sĩ quan hàng hải 15 năm kinh nghiệm, giật mình khi nghe như thế. Anh cho biết, theo tiêu chuẩn quốc tế về an toàn biển, thì số lượng thuyền viên trên tàu phải có ít nhất là 20 người. Điều đáng sợ là nếu tàu bị trôi neo hoặc đứt dây buộc, trong tình trạng máy tàu không hoạt động và không có người điều khiển thì tai họa rất khủng khiếp. Tàu sẽ trôi tự do, va đập vào cầu cảng và những con tàu khác. Điều nầy quả là rất nguy hiểm vì chung quanh chiếc Sông Gianh có rất nhiều tàu khác đang neo đậu và không xa lắm là kho xăng Nhà Bè.

Chỉ riêng trường hợp nầy cho thấy tập đoàn Vinalines thiếu trách nhiệm nghiêm trọng.

Nhưng không phải chiếc Sông Gianh là con tàu duy nhất bị bỏ hoang, mà ở Vủng Tảu còn có một con tàu hoang nữa. Đó là chiếc Atlantic của Vinalines. Là chiếc tàu dầu, trọng tải 150 ngàn tấn, mua vào năm 2007 với giá 910 tỷ đồng (gần 50 triệu đô la) vào thời đó. Nó neo cách Vủng Tàu 20km. Con tàu dài 300m, cao 20m. Đáy tàu bị hà bám dày đặc. Dây neo hoen rỉ.

“Con tàu nằm đây mấy năm qua, hiện trên tàu chưa tới chục người. Thuyền trưởng, cơ khí trưởng và đa số thuyền viên đều ở trên bờ, hưởng 40% lương”, ông Lượng, người chuyên chở đồ tiếp tế cho biết như thế. Ông nói tiếp “Có lẻ vì không có dầu chạy máy phát điện nên ông thường chở hàng trăm ký nến cho người trên tàu xử dụng. Ở đây, người ta thường gọi đó là “hoang đảo” hoặc “tàu ma”. Chỉ riêng dịch vụ 3 triệu đồng mỗi chuyến, mà trong hai năm qua công ty đã nợ tôi 500 triệu đồng, đòi mãi không được”.

Ông Lượng ngán ngẩm than rằng: “Vì không có lương, nên thuyền viên tháo gỡ thiết bị đem bán ve chai kiếm được cả tỷ đồng.”

Thực trạng 2 con tàu giá 1,300 tỷ đồng là như thế.

4.3. Sau Vinashin, Vinalines rồi đến Vina nào nữa đây?

4.3.1. Vinacomex nợ 1,000 tỷ đồng

Sáu tháng đầu năm 2012, Tổng công ty cổ phần Xuất Nhập Khẩu và Xây Dựng VN (Vinacomex, mã số VCG) đã lỗ tới 757 tỷ đồng, trong khi đó, nợ ngân hàng 1,112 tỷ. Trong vòng 6 tháng mà Hội Đồng Quản Trị đã họp 9 lần, đưa ra 26 Quyết định. Công ty đang rao bán các công ty con nhưng chẳng ai mua, và Vinacomex đang trên con đường đi theo 2 đàn anh là Vinashin và Vinalines.

4.3.2. 12 tập đoàn nhà nước nợ 218,000 tỷ đồng

Tính đến tháng 10 năm 2011, cả nước có 1,309 doanh nghiệp nhà nước, gồm có: 11 tập đoàn, 11 tổng công ty đặc biệt, 74 công ty với  tổng số tài sản là, 1,760,000 tỷ  đồng. 12 tập đoàn nhà nước nợ ngân hàng 218,000 tỷ đồng.

Bốn tập đoàn nợ nhiều nhất là: Petro Vietnam (PVN) nợ 72,300 tỷ đồng, Điện lực (EVN) nợ 62,800 tỷ, Vinacomin nợ 20,500 tỷ và Vinashin nợ 19,600 tỷ đồng.

Ngoài số nợ, Petro VN còn vi phạm nhiều nguyên tắc, làm mất 18,000 tỷ đồng, treo nợ ngân sách, nhập nhèm đất đai. 

Tóm lại, các tập đoàn nhà nước, lãi ít, nợ nhiều, ngày càng lụn bại. Đó là nền kinh tế của VN hiện nay.

Ông Jonathan Pincus, khoa trưởng của chương trình giáo dục kinh tế Fulbright tại VN, nêu nhận xét: “Quốc gia bị thao túng bởi những người trong quốc gia, để làm giàu cho gia đình và phe nhóm. Điều cần phải làm là loại bỏ đảng Cộng Sản ra khỏi các Ban Quản Trị của các công ty quốc doanh, nhưng không thấy có một dự án nào về việc đó cả”.

Ban cố vấn kinh tế cho VN của trường Đại Học Harvard đã nhiều lần đề nghị loại bỏ các công ty quốc doanh, tư nhân hoá bằng cách bán cổ phiếu cho tư nhân. Cựu thống đốc Quỹ Dự Trữ Liên Bang, ông Greenspan cũng đã khuyên Nguyễn Tấn Dũng như thế.

TS Lê Đăng Doanh nêu nhận xét: “Vấn đề kinh tế VN là một thứ rượu pha trộn rất độc, của khủng hoảng nợ Âu châu và kinh tế trì trệ của Hoa Kỳ, cộng thêm nền kinh tế nguy ngập trong nước, đây là một hỗn hợp rất nguy hiểm”.

Chủ nhiệm Văn Phòng Chính Phủ cho biết, tính đến quý 1 năm 2012, có 12,000 doanh nghiệp giải thể, đa số là những công ty vừa và nhỏ.

4.4. Phát lịnh truy nã Dương Chí Dũng

Ngày thứ ba 22-5-2012, công an đã công bố kết quả điều tra vụ Vinalines, đồng thởi trong buổi họp báo, Bộ Công An đã phát lịnh “truy nã đặc biệt” trên toàn quốc với Dương Chí Dũng, Chủ tịch HĐQT Vinalines, đã bị cách chức Cục trưởng Cục Hàng Hải, vừa trốn trước đó 5 ngày (17-5-2012). Công an cho biết sẽ thông báo cho Interpol để ra lịnh truy nã quốc tế.

Tội danh: “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Trong khi đó, thuộc cấp bị tố tham nhũng số tiền 3 tỷ đồng. Ngoài ra, số tiền mất vì lãng phí đến 480 tỷ đồng. Lỗi nặng nhất của Dương Chí Dũng là đã qua mặt Bộ GT/VT và chính phủ trong việc tự ý thực hiện dự án sửa chữa tàu với số vốn là 6,500 tỷ đồng.

Dự án cần phải có một ụ nổi, và Dương Chí Dũng (DCD) đã mua một ụ nổi 83M với số tiền 14 triệu USD. Ụ nổi do Nga sản xuất cách đây 50 năm, đang bị hư hỏng nặng, không còn hoạt động, và không đủ điều kiện để nhập cảng vào VN. DCD mua ụ nổi hư hỏng đem về sửa chữa, phí tổn tăng lên thành 24 triệu USD. Ụ nổi bị bỏ hoang vì dự án sửa chữa tàu ngưng hoạt động.

Công an đã tống đạt lịnh bắt giam để điều tra nhưng Dương Chí Dũng đã trốn mất, do được báo tin trước.

Sự bê bối của Vinashin và Vinalines là trách nhiệm chính trị và pháp lý rất quan trọng, thế mà toàn bộ từ thủ tướng, các phó thủ tướng đến hàng bộ trưởng, không ai bị kỷ luật gì cả. Hàng núi tiền trôi ra biển và chìm theo các Vina.

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc cho biết: “Hết vụ Vinashin đến Vinalines, kinh tế VN đang lao dốc trên một cổ xe hỏng phanh, vậy trách nhiệm người lái xe ở đâu? Có xứng đáng ngồi ngã người nhịp tay trước Quốc Hội để tuyên bố rằng “tôi không ký quyết định nào sai cả”.

4.5. Ai bắt cóc Dương Chí Dũng?

Ngày 5-9-2012, tin trong nước cho biết, Bộ trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã cho chuyên cơ trực thăng sang Campuchia để rinh Dương Chí Dũng về VN.

Câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh lại mang DCD về nước? Đáng lẻ đó là nhiệm vụ của Bộ Công An.

Dương Chí Dũng bị bắt là có thật, nhưng chung quanh đó có nhiều nguồn tin khác nhau, người dân không biết đâu mà mò.

Một nguồn tin cho rằng chính nhân viên của Tổng Cục 2 đã bắt bị can, nhưng vì TC2 không có quyền pháp lý để bắt người, cho nên đã bắt cóc và nhờ quân đội mang về VN.

Nếu DCD bị bắt ở Campuchia, thì đó là một vụ bắt cóc, vì chính quyền Campuchia, Interpol và cả toà đại sứ VN tại Campuchia đều không hay biết về việc đó cả. Cũng có nguồn tin cho biết DCD bị Interpol bắt ở Singapore, nhưng không thuyết phục, vì ở xứ tự do, việc bắt như thế đã được báo chí nói đến rồi. Cũng có tin đồn rằng DCD không có trốn ở đâu cả, mà chỉ là một con bài đã bị một thế lực nào đó bắt buộc phải đưa đi dấu ở một nơi nào đó, chờ dịp tung ra xử dụng khi cần thiết. Cũng có giả thuyết cho rằng, phe đối nghịch với Ba Dũng đã bắt cóc mang đi khai thác, xong xuôi rồi diễn ra vở tuồng bị bắt.

Bí mật của thế giới bí mật bao trùm.

Bộ trưởng Văn Phòng Chính Phủ Vũ Đức Đam đã tuyên bố là Ba Dũng đã ra lịnh bắt và chỉ đạo sát sao vụ bắt giữ, thế nhưng ngày 11-9-2012, văn phòng Chỉ đạo TW phòng chống tham nhũng đã yêu cầu cơ quan tố tụng báo cáo rõ ràng quá trình truy bắt Dương Chí Dũng. Té ra Ba Dũng cũng không biết gì về vụ việc đó cả, cho thấy Bộ trưởng Công An Trần Đại Quang cũng không báo cáo cho thủ tướng biết về việc nầy. Hay là còn có những bí ẩn bên trong?

5. “Quan Làm Báo” ở đâu?

5.1. Việc bắt hai nhân viên của bà Hoàng Yến và Đặng Thành Tâm

Ngày 28-8-2012, đài RFA loan tin, trang Blog “Quan làm báo” (QLB) đưa tin Bầu Kiên bị bắt sớm hơn báo chí lề phải 9 tiếng đồng hồ, đã làm cho nhiều người ngạc nhiên về mức độ chính xác của điều bí mật nầy. Blog QLB bổng nhiên nổi tiếng ngay lập tức, số lượng truy cập cao không thể tưởng tượng nổi, lên đến hàng triệu lượt.

Trước đó, tướng Nguyễn Văn Hưởng cho biết, máy chủ của QLB đặt tại tư gia của bà Đặng Thị Hoàng Yến tại Hoa Kỳ.

Đó là lý do  mà hai nhân viên của bà Hoàng Yến và người em Đặng Thành Tâm, tên là Nguyễn Duy Hưng và Nguyễn Thị Bích Trang, bị bắt cóc vì vi phạm đến tin tức an ninh quốc gia.

Ngày 5-9-2012, Nguyễn Duy Hưng, trưởng phòng đại diện Công Ty Đầu Tư Sài Gòn (SGI) có trụ sở ở Hà Nội, trên đường ra sân bay thì bị một nhóm người thường phục vây bắt. Trang Blog Quan Làm Báo cho biết, trong 2 ngày giam giữ bất hợp pháp, công an đã dùng những trò đe dọa, khủng bố, mớm cung, ép cung cáo buộc Đặng Thành Tâm là chủ của trang web QLB.

Ngày 7-9-2012, Bộ Công An đã ký lệnh khám xét văn phòng đại diện Công Ty Đầu Tư Sài Gòn (SGI) đặt tại Hà Nội. Lý do đưa ra là ông Hưng đã vào đọc QLB và nghi ngờ đương sự đã cung cấp tin tức cho Blog nầy. Hưng bị bắt với tội danh “Chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước” theo điều 263 của Bộ Hình Luật.

Cũng trong ngày 5-9-2012, một nhóm thường phục đã chận bắt cô Nguyễn Thị Bích Trang trên đường đi làm về. Bắt cóc mang đi. Sau đó, buộc cô Trang phải gọi về nhà nói dối là đang đi công tác.

Chiều ngày 6-9-2012, khoảng 10 người thường phục xuống Đại học Tân Tạo ở Tân An, lấy lý do là máy vi tính của cô Trang phát tán Virus xấu từ các email, nên đề nghị giữ máy để kiểm tra, và buộc mọi người phải giữ kín, không được tiết lộ với bất cứ ai. Nguyễn Thị Bích Trang sinh ngày 2-7-1977, nhân viên hành chánh công ty Tân Tạo. Bị bắt với tội danh “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền, và lợi ích hợp pháp của tổ chức công dân”, theo điều 258 của Bộ Hình Luật.

Theo tin của Quan Làm Báo thì thầy trò tướng Hưởng đã lên kế hoạch giả mạo hồ sơ, vu cáo là máy chủ của QLB đặt tại tư gia của bà Hoàng Yến ở Hoa Kỳ.

Quan Làm Báo cho biết, thật sự máy chủ QLB là hệ thống máy chủ của Google, như vậy, hành động bắt giữ Nguyễn Duy Hưng và Nguyễn Thị Bích Trang là trái luật pháp, và sau 2 ngày tra tấn, hành hạ, ép cung, móm cung, và việc dùng thủ đoạn tịch thu máy tính nhằm mục đích cài đặt tài liệu gỉả mạo về “bí mật quốc gia” vào máy, để có cớ bắt người, dọn đường cho việc bãi chức đại biểu của Đặng Thành Tâm.

Mãi đến 2 ngày sau, ngày 7-9-2012, cơ quan an ninh điều tra bộ Công An mới chính thức tuyên bố lịnh bắt khẩn cấp Duy Hưng và Bích Trang.

Trước kia, tướng Hưởng cũng đã có lần bắt cóc ông Lâm Minh trong một vụ án  năm 1998, khi đó Hưởng cố tình lập hồ sơ giả mạo, vu khống cho bà Đặng Hoàng Yến đã “tiết lộ bí mật quốc gia” nhằm đánh tướng Lê Đức Anh, nhưng không thành công và bị vạch mặt. Tướng Hưởng và tướng Nguyễn Thanh Liêm (Tư Liêm) là đàn em của Ba Dũng, thường tạo chứng cớ giả mạo, vu cáo cho những ai chống lại Ba Dũng.

5.2. Ba Dũng chuẩn bị đánh đại biểu Đặng Thành Tâm

Bước đầu, bắt hai nhân viên của nhà họ Đặng để ép cung, ngụy tạo hồ sơ chống lại Đặng Thành Tâm. Có tin, cơ quan an ninh đang củng cố chứng cớ và hoàn tất thủ tục để khởi tố Đặng Thành Tâm. Một số giáo sư người Mỹ ở đại học Tân Tạo, Tân An cũng bị giám sát chặt chẽ.

Ngày 6-9-2012, tờ Petro Times đăng bài có tựa đề “Ông Nghị Đặng Thành Tâm ôm 600 tỷ đồng đi đâu?”. Báo nầy đề nghị mở cuộc điều tra để làm sáng tỏ vụ việc. Tờ báo thuộc Tập đoàn Petro Vietnam (PVN) do tổng biên tập, đại tá công an Nguyễn Như Phong, cựu tổng thư ký báo Công An Nhân Dân.

Dư luận trong nước cũng đồn rằng công an đang làm việc với chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng để bãi chức Đặng Thành Tâm.

BBC ngày 19-9-2012 đưa tin, đại biểu Đặng Thành Tâm gởi đơn cầu cứu khẩn cấp lên Bộ CT, và các lãnh đạo đảng, nhà nước và QH, về những ý đồ của công an khi bắt hai nhân viên Nguyễn Duy Hưng và Nguyễn Thị Bích Trang. Hai vụ bắt cóc giữa đường trái với luật pháp nhằm phục vụ cho một ý đồ nào đó, ai ai cũng hiểu là để triệt hạ và ám hại Đặng Thành Tâm, nên mới có đơn cầu cứu khẩn cấp.

Dự báo, cuộc đấu đá sẽ gay go hơn cho tới ngày Đại Hội TW 6, dự định sẽ tổ chức vào tháng 10 tới đây. Hội Nghị 6 sẽ là dịp tranh tài đấu sức gữa các chóp bu của đảng. Đảng thường biểu quyết bằng cách bỏ thăm kín, như thế Ba Dũng sẽ yếu thế hơn, bằng chứng là trong Đại Hội 5, trong việc bỏ phiếu trao chức vụ Trưởng Ban Phòng Chống Tham Nhũng lại cho Nguyễn Phú Trọng thỉ Ba Dũng chỉ có 4/14 phiếu của 14 UV/BCT, bỏ phiếu ở BCH/TW đảng thì Ba Dũng chỉ được 14/180 phiếu.

5* Công an và quân đội ngã về phe nào?

Hai lực lượng bảo vệ chế độ là quân đội và công an. Nếu với chức vụ Quân Ủy TW, Nguyễn Phú Trọng nắm được quân đội, thì quân đội nằm về phía Sang-Trọng. Về phía công an, một nhân vật đang nắm trên 1 triệu công an và 160 tướng lãnh công an là đại tướng Lê Hồng Anh, hiện giữ chức vụ Thường Trực Ban Bí Thư, xem như chỉ dưới Tổng Bí Thư về mặt đảng.

Lê Hồng Anh nguyên Bí Thư đảng ủy Công an, nguyên Bộ trưởng Công an, như vậy, hai nhân vật là Nguyễn Phú Trọng và Lê Hồng Anh, giữ vai trò quan trọng trong việc giải quyết tranh chấp giữa hai bên. Công an và quân đội đứng về phía nào, thì phe đó thắng. Kết quả là chỉ có Nguyễn Tấn Dũng còn giữ được ghế thủ tướng hay không mà thôi. Hai người Sang-Trọng thì vẫn tại vị.

6* Những tin giật gân chưa được kiểm chứng

1. Ba Dũng sợ bị ám sát nên đã lấy ngân sách ra mua xe bọc thép chống đạn.

2. Con gái Ba Dũng, Nguyễn Thanh Phượng, đang “công du” ở nước ngoài, sau khi dàn xếp cuộc ly dị với chồng là Việt kiều Henry Hoàng. Dư luận cho rằng ly dị chia tài sản vợ chồng nằm trong âm mưu tẩu tán tài sản của Ba Dũng.

3. Hiện nay, cố vấn của bầu Kiên là Trần Xuân Giá, nguyên Bộ Trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư thời Phan Văn Khải, đã sang Hoa Kỳ “công tác” nhưng xem như một cuộc lánh mặt để lánh nạn. Gia đình cho biết, không biết khi nào ông Giá trở về VN. Mới đây báo chí trong nước cho biết Trần Xuân Giá đã từ chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị ngân hàng ACB, và bị khởi tố do việc cho phép giám đốc ngân hàng ACB Lý Xuân Hải rút ra 718 tỷ đồng từ ngân hàng ACB, chuyển sang cho ngân hàng Viettinbank vay để lấy lời cao hơn quy định. Tin khởi tố được đính chính.

4. Trầm Bê, tên trùm tài chánh trong phe Ba Dũng đã ra đầu thú và hợp tác với cơ quan an ninh trong vụ án bầu Kiên, hiện Trầm Bê đang được bảo vệ nghiêm nhặt. Trầm Bê trước kia đã thâu tóm Sacombank với sự trợ giúp của Nguyễn Thanh Phượng, bầu Kiên và Thống đốc Nguyễn Văn Bình. Trong phi vụ nầy, Trầm Bê đã chi ra 1,700 tỷ đồng cho ba người nói trên.

7* Kết

Liệu Nguyễn Tấn Dũng có bị mất ghế thủ tướng hay không? Có thể lắm, bởi vì đã có tiền lệ là trước kia Lê Khả Phiêu đã bị mất ghế Tổng Bí Thư ở giữa nhiệm kỳ. Nhưng GS Carl. Thayer nêu nhận xét, thường thì ghế thủ tướng do các phó thủ tướng lên đảm trách. Hiện tại, những phó thủ tướng là người của Ba Dũng, nếu họ lên làm thủ tướng thì xem như “thủ tướng Dũng mà không có Dũng”. Hơn nữa, các phe liên hệ cũng muốn tránh đổ vở, gây bất ổn làm thiệt hại địa vị của tất cả mọi người.

Trâu bò húc nhau ruồi muổi chết. Đó là những con vật hy sinh như bà Đặng Thị Hoàng Yến, em là Đặng Thành Tâm, Nguyễn Đức Kiên, Lý Xuân Hải…

Nguyễn Tấn Dũng thật đáng tội lắm, nhưng nói chung, ngày nào còn cái đảng mắc dịch CSVN thì ngày đó nhân dân còn khổ dài dài vì tham nhũng không bao giờ trị dứt căn được.

Trúc Giang
Minnesota tháng 9 năm 2012

Monday, September 10, 2012

CRV xin lỗi vì xếp hạng năng lực cạnh tranh ngân hàng


Bảng xếp hạng do Công ty CRV công bố cuối tuần qua vấp phải phản ứng dữ dội, nhất là những nhà băng bị liệt vào nhóm C hoặc D. Ngân hàng Nhà nước cũng không ghi nhận kết quả này.
>Lần đầu tiên xếp hạng năng lực cạnh tranh ngân hàng

Các ngân hàng phản pháp chỉ số xếp hạng.


Theo "Báo cáo thường niên Chỉ số tín nhiệm Việt Nam 2012" công bố sáng 8/9, có 9 trong trong số 32 ngân hàng được phân loại đánh giá xếp vào hạng A, loại có năng lực cạnh tranh tốt nhất thị trường.

Top thứ 2, xếp loại B với năng lực cạnh tranh khá, gồm 9 ngân hàng. Nhóm C (năng lực cạnh tranh trung bình) có 10 ngân hàng và nhóm cuối cùng là D (năng lực cạnh tranh hạn chế) với 3 ngân hàng.

Với kết quả trên, các ngân hàng có thứ hạng thấp đều tỏ ra "không phục". Lý do được một số nhà băng đưa ra là tổ chức công bố xếp hạng năng lực cạnh tranh trên đã không hề liên lạc, tiếp xúc hay phỏng vấn họ trước đó.

"Các tổ chức xếp hạng tín nhiệm như Moody's luôn làm việc rất nghiêm túc và chi tiết với chúng tôi trong nhiều ngày trước mỗi lần công bố chỉ tiêu tín nhiệm", lãnh đạo một ngân hàng cổ phần tại Hà Nội cho biết.

Trả lời VnExpress.net, đại diện Ngân hàng Hàng Hải Việt Nam (MaritimeBank) - nhà băng bị xếp hạng nhóm B cũng cho hay, Công ty CRV chưa từng tiếp xúc với ngân hàng để lấy số liệu cũng như phỏng vấn, tìm hiểu.

"Nếu so sánh bảng xếp hạng lần này với bảng xếp hạng tín dụng của Trung tâm thông tin tín dụng của Ngân hàng Nhà nước (CIC) đầu năm thì quá khác biệt. Maritime Bank nằm trong G12, nhóm các ngân hàng lớn chi phối 85% thị phần cả nước và cũng được xếp vào nhóm các ngân hàng được cấp hạng mức tín dụng cao nhất trong năm 2012", đại diện nhà băng này lý giải.

Một lãnh đạo của Ngân hàng Phương Đông OCB cho rằng, bảng đánh giá này chưa thể hiện tiêu chí rõ ràng nên kết quả không khách quan, do đó khó thuyết phục được các nhà băng.

"Chúng tôi không biết họ căn cứ trên tiêu chí gì để đưa ra bảng xếp hạng như vậy. Bởi có những nhà băng thuộc nhóm 1, 2 do Ngân hàng Nhà nước xếp hạng mới đây thì giờ lọt vào nhóm C", ông nói.

Lãnh đạo một nhà băng được xếp vào nhóm D mặc dù không đưa ra bình luận về kết quả xếp hạng này nhưng cho biết "không lo lắng" và "không quan tâm" đến kết quả này. "Chúng tôi mặc dù quy mô không phải ngân hàng lớn nhưng kể từ khi hoạt động đến nay chưa từng phải vay bắt buộc ở Ngân hàng Nhà nước, chưa bao giờ phải thuộc diện tái cơ cấu... nên chúng tôi không lo ngại", vị lãnh đạo này bày tỏ.

Đại diện một ngân hàng trong nhóm G12 chia sẻ thêm, việc xếp hạng chỉ số tín nhiệm doanh nghiệp chỉ đáng tin cậy khi tổ chức đánh giá là một đơn vị có uy tín, đủ nghiệp vụ và chức năng, đủ thông tin và đưa ra được các tiêu chí toàn diện và phù hợp.

"Nếu không hội tụ đủ các yếu tố này, chỉ số được đưa ra có thể sai lệch, không trung thực, làm nhiễu loạn thông tin, ảnh hưởng tới tâm lý của khách hàng cũng như quyền lợi của những doanh nghiệp được đánh giá", vị đại diện này lưu ý.

Nhiều ngân hàng cũng cho biết sẽ có ý kiến và gửi công văn lên Ngân hàng Nhà nước về kết quả xếp hạng do Công ty CRV công bố. Tổng giám đốc một ngân hàng cổ phần được CRV xếp vào nhóm có năng lực cạnh tranh cao bình luận: "Nếu công ty XYZ nào cũng có thể đưa ra đánh giá về công ty xi măng nào tốt nhất Việt Nam, dịch vụ đào tạo giáo dục tốt nhất Việt Nam... thì có thể gây ảnh hưởng đến môi trường kinh doanh nói chung".

"Trong khi đó, một số nhà băng được xếp vào nhóm A thì có vẻ 'dễ chịu' hơn với kết quả này. Lãnh đạo cấp cao của Ngân hàng Sài Gòn Thương tín (Sacombank) cho rằng, tuy CVR không tiếp xúc trực tiếp với ngân hàng để lấy số liệu cũng như phỏng vấn, tìm hiểu nhưng họ đã căn cứ trên những tài liệu, báo cáo chính thống do nhà băng công bố. Do đó, kết quả đánh giá xếp hạng này cũng có thể chấp nhận được.

Trao đổi với VnExpress.net ngày 10/9, nguồn tin từ Ngân hàng Nhà nước xác nhận CRV không hề lấy số liệu từ nhà điều hành trước khi công bố xếp hạng năm 2012.

Nguồn tin này cho rằng với lĩnh vực nhạy cảm như ngân hàng, nếu đơn vị nào đưa ra những thông tin không chuẩn xác có thể làm ảnh hưởng xấu đến sự an toàn của cả hệ thống. Theo quy định, Ngân hàng Nhà nước là cơ quan có thẩm quyền cao nhất trong việc đánh giá xếp hạng năng lực của các ngân hàng thương mại. Quy định hiện hành không cấm các tổ chức độc lập công bố xếp hạng.

"Có thể vì thế mà CRV đã công bố nghiên cứu của mình. Thời gian tới, Ngân hàng Nhà nước nên lưu ý vấn đề này và kiến nghị đưa ra những quy định chặt chẽ hơn trong việc xếp hạng ngân hàng để tránh xảy ra những hậu quả không mong muốn", ông nói.

Hồi đầu năm Ngân hàng Nhà nước đã có một thao tác phân nhóm ngân hàng để giao chỉ tiêu tăng trưởng tín dụng trong năm 2012. Khác với "bảng xếp hạng" của CRV, danh tính các nhà băng trong 4 nhóm tín dụng của Ngân hàng Nhà nước không được công bố chính thức. Một số ngân hàng thuộc nhóm một, được giao chỉ tiêu lớn nhất, đã chủ động cung cấp thông tin ra thị trường.

Năm 2010, một công ty từng gây tranh cãi khi công bố bảng xếp hạng tín nhiệm các ngân hàng Việt Nam, theo cách các hãng xếp hạng lớn thế giới hay làm. Lúc đó, dữ liệu nghiên cứu không được khai thác trực tiếp từ các ngân hàng mà kết quả nghiên cứu lại động chạm tới vấn đề rất nhạy cảm, đó là hệ số tín nhiệm của ngân hàng.

Đến nay CRV lại đề cập tới lĩnh vực ngân hàng nhưng từ góc độ bớt nhạy cảm hơn - năng lực cạnh tranh.

Một quan chức Ngân hàng Nhà nước cho rằng dù là nghiên cứu có tính chất tham khảo, đơn vị công bố cũng có trách nhiệm giải trình về những gì mình làm.

"Hơn nữa, để đánh giá năng lực cạnh tranh hay hệ số tín nhiệm của một ngân hàng, chỉ dựa vào báo cáo tài chính thì chưa đủ. Còn nhiều yếu tố quan trọng ảnh hưởng tới an toàn hoạt động cũng như tính cạnh tranh của ngân hàng, trong đó đặc biệt là năng lực quản trị. Những điều này không thể hiện trong báo cáo tài chính công khai", vị quan chức này bình luận.

Chiều ngày 10/9, đại diện Hội đồng khoa học Công ty CRV - các tác giả của báo cáo này thừa nhận không liên hệ, tiếp xúc với các ngân hàng trong suốt quá trình nghiên cứu.

Theo nhóm tác giả trên, số liệu được sử dụng trong bản báo cáo được lấy từ báo cáo tài chính công khai của các ngân hàng. "Trong báo cáo, chúng tôi cũng đã nêu rõ đây là một phân tích độc lập, chỉ mang tính tham khảo và mong muốn độc giả nhìn nhận bản báo cáo này như một tài liệu tham khảo", một phó Tổng giám đốc của Công ty CRV khẳng định.

Cuối ngày, Công ty CRV cũng gửi thư ngỏ đến độc giả cũng như các ngân hàng về kết quả xếp hạng năng lực cạnh tranh này. Trong thư, Ban biên soạn thừa nhận những thiếu sót và "còn có những điểm chưa hoàn thiện và chưa phản ánh đúng tình hình thực tế về năng lực cạnh tranh của các ngân hàng".

Thay mặt Ban biên soạn, ông Nguyễn Hữu Nam - Phó Chủ tịch Hội đồng biên soạn cho biết: "Chúng tôi đã áp dụng những phương pháp đánh giá của thế giới vào điều kiện Việt Nam mà chưa tính đến đặc thù của thị trường tài chính ngân hàng trong nước".


Ngày 8/9, lễ công bố báo cáo thường niên chỉ số tín nhiệm Việt Nam được tổ chức tại Hà Nội. Đây là báo cáo thường niên (đã tiến hành sang năm thứ 3) do Công ty cổ phần xếp hạng tín nhiệm Việt Nam (CRV) thực hiện. Báo cáo năm 2012 có một chương hoàn toàn mới là kết quả xếp hạng năng lực cạnh tranh của 32 ngân hàng thương mại. Theo đó, CRV xếp hạng các nhà băng theo 4 hạng: A (hạng cao nhất - với chỉ số năng lực cạnh tranh tốt nhất), B, C, D.

Nhóm A gồm những ngân hàng có năng lực cạnh tranh cao. Thường các ngân hàng này là các tổ chức với sức mạnh thị trường lớn, năng lực tài chính ổn định, hoạt động kinh doanh hiệu quả và tiềm năng phát triển dài hạn.

Hạng B gồm ngân hàng có khả năng cạnh tranh khá. Thường các ngân hàng này là những tổ chức có sức mạnh thị trường tốt, có năng lực tài chính hợp lý và hoạt động kinh doanh ổn định với niềm năng phát triển tốt.

Hạng C là những ngân hàng có năng lực cạnh tranh trung bình. Thường các ngân hàng này có sức mạnh thị trường hạn chế nhưng đem lại giá trị cho ngân hàng. Ngân hàng có năng lực tài chính chấp nhận được và hoạt động kinh doanh ổn định, hoặc có năng lực tài chính tốt với hoạt động kinh doanh kém ổn định hơn.

Hạng D là ngân hàng có năng lực cạnh tranh hạn chế. Những ngân hàng này thường bị hạn chế bởi một hoặc nhiều hơn những yếu tố sau: Mạng lưới kinh doanh yếu, sức mạnh thị trường yếu, năng lực tài chính chấp nhận được và hoạt động kinh doanh kém ổn định.


Thanh Lan - Lệ Chi

Saturday, August 25, 2012

NHỮNG CHUYỆN LẠ XUNG QUANH VỤ BẦU KIÊN



Cho đến giờ này, Bầu Kiên chỉ bị khép vào tội 'kinh doanh trái phép,' là tội danh ít nghiêm trọng
CỠ CHỮ 
24.08.2012
Tin tức về vụ bắt giam ông Nguyễn Đức Kiên và những hậu quả kế tiếp của vụ này có nhiều phần chắc sẽ là sự kiện gây chấn động trong những ngày tới, không chỉ riêng ở Việt Nam. Sau đây là tổng hợp một số tin trong mấy ngày đầu sau khi ông Bầu Kiên bị bắt.

VÀNG VÀ CHỨNG KHOÁN

Giá vàng tại Việt Nam tăng mạnh sau vụ bắt giam Bầu Kiên, vì người tiêu dùng cho rằng giữ vàng an toàn hơn là giữ tiền tại các ngân hàng. Các ngân hàng cũng phải mua thêm vàng để giao cho những người ký thác bằng vàng bây giờ muốn rút ra khỏi ngân hàng. Hôm thứ Năm, giá vàng là 44 triệu 820 ngàn đồng một lượng, tăng 5,3% so với hôm thứ Hai, là ngày Bầu Kiên bị bắt.

Chỉ số chứng khoán của Việt Nam trong vòng hai ngày sau khi ông Bầu Kiên bị tạm giam, từ thứ Ba đến thứ Năm, mất giá đến 10,5%. Hơn phân nửa cổ phiếu của 303 công ty rớt giá ít nhất là 4%.

Ông Kevin Snowball, Giám đốc của PXP, công ty đang quản lý khoảng 100 triệu đôla đầu tư trên thị trường chứng khoán Việt Nam nói rằng trong khi chờ đợi mọi chuyện được rõ ràng, biết được lý đo thực sự ông Bầu Kiên bị bắt giữ, thị trường chứng khoán Việt Nam tiếp tục yếu kém.

VỀ ACB

Phó Tổng giám đốc Ngân hàng ACB, ông Nguyễn Thành Toại nói ngân hàng ông đã vay ngân hàng nhà nước 7.000 tỷ đồng để trấn an những người gửi tiền. Ông cho biết trong ngày đầu tiên sau khi ông Bầu Kiên bị bắt, số khách hàng đến rút tiền rất đông, nhưng đến hôm thứ Năm đã bình thường trở lại.

Khách hàng nào của ACB cũng được thông báo bây giờ ông Bầu Kiên không còn giữ vai trò lãnh đạo nào trong Ngân hàng ACB nữa. Phó Tổng giám đốc Toại nói sau khi nghe giải thích, một số khách hàng đã đồng ý tiếp tục giữ tiền của họ trong ngân hàng.

Tân Tổng giám đốc ngân hàng ACB ông Đỗ Minh Toàn không cho biết bao nhiêu tiền đã được khách hàng rút khỏi hệ thống ACB trong mấy ngày qua, nhưng ông khẳng định ngân hàng dự phòng đủ lượng tiền mặt để chi trả cho khách có nhu cầu trong những ngày tới. Ngoài lượng tiền mặt có sẵn vào khoảng 10.000 tỷ đồng, ACB còn gửi 3.000 tỷ đồng ở Ngân hàng Nhà nước, và Ngân hàng Nhà nước cũng sẵn sàng cung ứng 2.000 tỷ nữa cho ACB. Về ngoại tệ, ông Toàn cho biết ACB hiện còn 120 triệu USD và không gặp khó khăn nếu khách có nhu cầu rút.

Căn biệt thự 3 tầng của ông Bầu Kiên có hàng rào sắt chắc chắn, trông ra phía Hồ Tây, nằm trong một khu vực có nhiều gia đình giàu có. Ông Trần Trung Thành, một người sống gần đó cho biết cuối tuần thường có nhiều ôtô đắt tiền đậu trước căn biệt thự để tiệc tùng. Ông Thành nói khi thấy công an ập vào biệt thự ông Bầu Kiên, ông khá ngạc nhiên, vì từ trước tới giờ ông vẫn nghĩ một khi ông Bầu Kiên làm trong ngành ngân hàng thì chắc chắn ông ấy phải là một doanh nhân trong sáng.

NGÂN HÀNG VÀ NỢ XẤU

Giữa các ngân hàng với nhau, tỷ giá qua đêm tăng mạnh nhất, tính từ năm 2010 vì các ngân hàng muốn giữ tiền mặt để đề phòng khách hàng đến rút tiền ra ồ ạt. Tỷ giá qua đêm tăng 5,66%, cao nhất kể từ tháng 6, và tăng mạnh nhất, tính từ tháng 12 năm 2010.

Ngân hàng nhà nước bơm thêm 13.000 tỉ đồng và Thống đốc Nguyễn Văn Bình nói rằng nhà nước sẵn sàng đảm bảo có đủ tiền mặt để trả cho các khách hàng nào muốn rút tiền.

Ông Edwin Gutierrez là Giám đốc quỹ đầu tư chung Aberdeen có trụ sở ở London, quỹ này đang đầu tư khoảng 9 tỉ đôla vào các thị trường mới trỗi dậy, trong đó có các trái phiếu của Việt Nam. Ông Gutierrez nói lưỡi gươm Damocles đang treo trên đầu Việt Nam là ngành ngân hàng, và mọi người đều biết rằng một ngày nào đó, người ta phải đối phó với nó.

Một trong những vấn đề của ngành ngân hàng Việt Nam là tỷ lệ nợ xấu. Bà Karolyn Seet, trợ lý Chánh văn phòng của tổ chức đánh giá Moody’s, phụ trách 6 nước Đông Nam Á, nói Việt Nam có tỷ lệ nợ xấu cao nhất trong 6 nước này. Vào cuối tháng 3, tỷ lệ nầy là 8,6%, nhưng theo các chuyên viên trong ngành, tỷ lệ này có thể là 10%, có nghĩa là các ngân hàng Việt Nam cho vay 10 người thì có thể là 1 người không thể trả nợ.

Ông Jonathan Pincus, một nhà kinh tế của trường Harvard Kennedy ở thành phố Hồ Chí Minh nói lý do có nhiều nợ xấu vì có nhiều khoản vay đưa cho các dự án thất bại. Ông nói: quyết định cho vay tùy thuộc vào quan hệ hoặc móc ngoặc, thay vì các dự án được đánh giá là tốt.

Tại một phiên họp Quốc hội mới đây, Phó Chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân nói với Thống đốc Nguyễn Văn Bình rằng Ngân hàng Nhà nước cần nhanh chóng giúp đỡ các ngân hàng yếu kém để tránh cho ngành ngân hàng khỏi sụp đổ.

NHỮNG CHUYỆN LẠ XUNG QUANH VỤ BẦU KIÊN

Chuyện lạ thứ nhất, trong phiên trả lời chất vấn trước Quốc hội chiều 21 tháng 08, Thống đốc Nguyễn Văn Bình giải thích rằng “Theo luật, các ngân hàng thương mại cổ phần chỉ có Hội đồng Quản trị và Ban điều hành.”

Trong khi đó, ông Bầu Kiên trước đây là Phó chủ tịch Hội đồng Sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần ACB. Hội đồng Sáng lập này là một cơ chế mà Thống đốc Bình gọi là “không có trong bất cứ văn bản pháp luật nào!”

Ngân hàng ACB đi vào hoạt động kinh doanh từ năm 1993 đến nay, coi như gần 20 năm, ngân hàng này có một cơ chế không có ghi trong luật pháp tồn tại lâu như vậy mà không xử lý, vậy thì trách nhiệm này không của riêng ai. Trên trang blog của mình, blogger Mẹ Nấm viết: Đó là trách nhiệm và là tội (chứ không còn là lỗi) của những người vận hành nền kinh tế xã hội theo "cơ chế" giống như Việt Nam.

Chuyện lạ thứ hai, một diễn biến mà trong thực tế có liên quan đến hàng chục ngàn tỷ đồng của người dân đóng thuế như vụ Bầu Kiên mà ông này, cho đến giờ này, chỉ bị khép vào tội “kinh doanh trái phép,” là tội danh ít nghiêm trọng, có mức án tù tối đa là hai năm và có thể kèm khoản tiền phạt đến 30 triệu đồng.

Luật sư Trần Vũ Hải ở Hà Nội nói với BBC: "Vấn đề bắt giam hay không đối với loại hình tội phạm này hầu như cũng được giảm nhẹ, trừ những trường hợp đặc biệt như có ý đồ trốn tránh, v.v... Nếu đúng chỉ có tội này, không có tội khác thì đúng ra là không có lệnh bắt giam." Thẩm quyền xét xử các vụ án kiểu này thông thường thuộc cấp quận huyện, tuy có thể đưa lên tòa cấp trên "trong các trường hợp đặc biệt," Luật sư Hải nói thêm.

Chuyện lạ thứ ba, hoạt động của ông Bầu Kiên từ mấy tháng nay đã được nói đến trên các trang mạng không thuộc nhà nước Việt Nam. Trước khi các báo bên trong Việt Nam loan tin về Bầu Kiên bị tạm giam, nhiều người có thể biết những thông tin về Bầu Kiên qua các trang mạng như quanlambao hoặc
chauxuannguyen.

Vụ Bầu Kiên một lần nữa cho thấy các trang mạng không chính thống luôn luôn đưa tin trước các trang mạng chính thống. Nó còn cho thấy những thông tin mà trang mạng không chính thống đưa ra có nhiều phần chắc là đúng và có cơ sở. Riêng trang mạng quanlambao cho biết mấy hôm vừa qua, trang mạng của họ đã bị quá tải.

Một bài nhận định trên trang mạng quanlambao hôm thứ Năm cảnh báo sau vụ bắt giam Bầu Kiên, có thể sẽ có kế hoạch gây hoảng loạn trong nhân dân Việt Nam, thiên hạ đua nhau đi rút tiền gửi ở ngân hàng, các nhà đầu tư nước ngoài tháo chạy. Trước tình hình đó, đảng Cộng sản Việt Nam phải ngừng vụ án Bầu Kiên vừa mới bắt đầu.

Một chuyên viên kinh tế ở Việt Nam cho VOA biết qua email: kịch bản xấu nhất sau vụ Bầu Kiên là niềm tin vào kinh tế Việt Nam càng ngày càng suy sụp, nếu không muốn nói là sẽ mau chóng cạn kiệt. Số người rút tiền tại các ngân hàng ngày càng đông, khiến căng thẳng thanh khoản tăng cao, dẫn tới chuyện Ngân hàng Nhà nước phải in thêm tiền để tăng thanh khoản, làm tiền đồng mất giá, ngoại quốc thiếu tin tưởng rút tiền đầu tư khỏi Việt Nam. Tâm lý lo sợ làm mọi người bớt kinh doanh và đầu tư, khiến nền kinh tế càng co cụm, GDP giảm sút, thất nghiệp tăng.

Ông Carlyle Thayer, giáo sư người Úc chuyên nghiên cứu về các vấn đề Việt Nam nói rằng vụ Bầu Kiên có thể là một đòn chính trị cao. Nó cho thấy đảng cộng sản muốn trấn an với 87 triệu dân rằng tiền bạc không thể mua được quyền lực, và đảng sẽ đối phó nghiêm túc với những hành động tài chính đáng ngờ.

http://www.voatiengviet.com/content/viet-nam-nhung-ngay-dau-vu-bau-kien/1495339.

Phát triển nguồn nhân lực: Đội ngũ lãnh đạo, quản lý là quan trọng nhất?

18:51' 24/8/2012
(TCTG) – “Nếu có nguồn lãnh đạo, quản lý có tư duy đổi mới, có kiến thức, đạo đức trong sáng, bao dung, lắng nghe, tôn trọng đồng sự thì có khả năng tạo điều kiện để nâng cao chất lượng nguồn nhân lực khác”. Ý kiến được đưa ra tại cuộc Hội thảo Phát triển nguồn nhân lực đáp ứng yêu cầu CNH, HĐH và hội nhập quốc tế do Tạp chí Cộng sản phối hợp với Nxb Chính trị quốc gia – Sự thật tổ chức sáng 24/8, tại Hà Nội.

Theo quan điểm tiếp cận của Tổ chức Lao động quốc tế (ILO) thì nguồn nhân lực được hiểu là toàn bộ những người trong độ tuổi có khả năng tham gia lao động. Theo Ngân hàng Thế giới, Việt Nam chỉ đạt 3,79/10 điểm về chất lượng của lực lượng lao động, đứng thứ 11/12 nước châu Á được xếp hạng, Việt Nam đang thiếu các chuyên gia chất lượng cao và lực lượng công nhân lành nghề.
Lực lượng lao động của Việt Nam hiện nay là 50,4 triệu người (trên tổng số 56,6 triệu người trong độ tuổi lao động) chiếm 58% tổng dân số. Theo một nghiên cứu của Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội phối hợp với Tổ chức Lao động quốc tế (ILO) năm 2010, lực lượng lao động của Việt Nam có tốc độ tăng bình quân cao (1,06 triệu người/năm giai đoạn 2000-2007) và dự kiến sẽ tăng khoảng 1,5% năm (tương đương với khoảng 738.000 lao động/năm) trong giai đoạn 2010-2015. Mặc dù có nhiều thay đổi tích cực trong những năm qua, nhưng lực lượng lao động của Việt Nam vẫn chủ yếu là lao động có trình độ thấp, gần 2/3 chưa được đào tạo, gần ¾ tổng số lao động đang làm những công việc bấp bênh với tiền công và điều kiện làm việc nghèo nàn.
Chỉ rõ tính cấp thiết của yêu cầu phát triển nguồn nhân lực trong thời kỳ CNH, HĐH và hội nhập quốc tế, Báo cáo đề dẫn do GS.TS Vũ Văn Phúc, Tổng biên tập Tạp chí Cộng sản đã chỉ ra những hạn chế của nguồn nhân lực nước ta hiện nay.
Thứ nhất, tỷ lệ nguồn nhân lực có trình độ học vấn cao còn thấp và trình độ, kỹ năng còn yếu. So với các nước trong khu vực, tỷ lệ người có trình độ học vấn đại học của Việt Nam còn thấp, chưa kể đến chất lượng của các sinh viên đại học được đào tạo tại Việt Nam còn xa mới đáp ứng được yêu cầu của người sử dụng lao động. Đây là một trong những lý do quan trọng khiến các nhà tuyển dụng khó tuyển được lao động có trình độ cao tại Việt Nam. Ngay trong khu vực, tỷ lệ người có bằng đại học ở Việt Nam chỉ cao hơn so với Campuchia, trong khi thấp hơn Indonesia, Thái Lan, Mông Cổ và thấp hơn nhiều so với Philippin.
Theo đánh giá của các nhà tuyển dụng, sinh viên mới ra trường của Việt Nam đặc biệt thiếu kỹ năng về giao tiếp và tiếng Anh, cũng như kiến thức thực tế về một công việc nào đó. Sự thiếu hụt về kỹ năng đặc biệt lớn trong một số lĩnh vực công nghệ, đẫn đến hạn chế khả năng cải tiến và đổi mới công nghệ.
Hai là, năng lực đổi mới và sáng tạo khoa học, công nghệ của nguồn nhân lực Việt Nam rất thấp. Năng lực nghiên cứu, phát minh, sáng chế của đội ngũ khoa học công nghệ ở Việt Nam còn nhiều hạn chế. Phần lớn những trang thiết bị, công nghệ phục vụ sản xuất, kinh doanh và đời sống nhân dân hiện nay đều phải phụ thuộc vào nước ngoài. Số lượng các văn bằng độc quyền sáng chế và giải pháp hữu ích được cấp và chứng nhận hằng năm của Việt Nam còn quá ít. Số nhân lực trong lĩnh vực khoa học, công nghệ của Việt Nam còn rất nhỏ bé về quy mô.
Ba là, đội ngũ kỹ thuật viên và công nhân có tay nghề vừa thiếu, vừa yếu. Trong đó, phần đông những sinh viên tốt nghiệp từ các khóa đào tạo trình độ sơ cấp chỉ có thể làm những công việc đơn giản và họ không thể trở thành lực lượng lao động có thể đáp ứng nhu cầu của quá trình CNH, HĐH. Lao động ở nông thôn hầu như không tham gia các khóa đào tạo nghề và do vậy có năng suất lao động rất thấp.
Bốn là, nguồn nhân lực có năng lực quản lý, nhất là quản trị doanh nghiệp vừa thiếu, vừa yếu. Hiện nay, Việt Nam có khoảng 1 triệu doanh nhân trên số 88 triệu dân. Đây là con số thấp nhất so với các nước trong khu vực Đông Á. Thống kê cho thấy, 50% doanh nhân Việt Nam chưa qua đào tạo. Việc điều hành hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp chủ yếu theo kinh nghiệm cá nhân của doanh nhân. Trình độ ngoại ngữ chưa cao, không thông thạo luật pháp quốc tế, thiếu thông tin về thị trường thế giới khiến cho doanh nhân Việt Nam luôn chịu nhiều thua thiệt trên sân chơi toàn cầu.
Chưa bao giờ Việt Nam lại đối mặt với tình trạng thiếu hụt nhân lực có trình độ cao như hiện nay. Nếu trong thời gian tới, không giải quyết được bài toán nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, nước ta sẽ phải đối mặt với nguy cơ khủng hoảng chất lượng nhân lực trầm trọng, mà hệ quả của nó là sụt giảm sức cạnh tranh của nền kinh tế; khó thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình”; đánh mất cơ hội tham gia thị trường lao động quốc tế, đặc biệt sau khi gia nhập WTO…
PGS. TS Đặng Quốc Bảo - nguyên Hiệu trưởng Trường Cán bộ quản lý giáo dục, cho rằng, nguồn nhân lực hiện nay thiếu sót chính là nền giáo dục bất cập, chưa sáng tỏ một triết lý hành động. Là một chuyên gia nghiên cứu tư tưởng Hồ Chí Minh, ông cho biết, rất nhiều quan điểm về giáo dục, đào tạo nhân lực của Bác vô cùng đúng đắn và còn nguyên giá trị nhưng chúng ta lãng quên hoặc vận dụng chưa tốt. Bác từng kêu gọi: “Ra sức chống giặc dốt làm cho dân tộc Việt Nam trở thành một dân tộc thông thái” (20/10/1946). Bác khẳng định: “Dân cường thì quốc thịnh”. Bức thư cuối cùng gửi ngành Giáo dục (15/10/1968) khi cả nước đang tiến hành cuộc kháng chiến anh dũng chống lại sự xâm lược tàn bạo của đế quốc Mỹ, Chủ tịch Hồ Chí Minh kêu gọi: “Dù khó khăn đến đâu cũng phải tiếp tục dạy tốt và học tốt. Trên nền tảng giáo dục chính trị và lãnh đạo tư tưởng tốt, phải phấn đấu nâng cao chất lượng văn hóa và chuyên môn nhằm thiết thực giải quyết các vấn đề do Cách mạng nước ta đề ra và trong một thời gian không xa đạt được những đỉnh cao của khoa học kỹ thuật”. Mùa xuân năm 1947, Người yêu cầu ngành Giáo dục phải: “Sửa chương trình làm sao để học thì hành được ngay”. Người khuyên: “Kế hoạch phải thiết thực, chớ làm kế hoạch đẹp mặt, to tát mà không thực hiện được”. Ở bản Di chúc viết năm 1968 trước lúc đi xa, Người có lời ân cần căn dặn: “Sửa đổi chế độ giáo dục cho thích hợp với hoàn cảnh mới của nhân dân”….
Từ những lời dạy vẫn còn nguyên giá trị ấy, PGS.TS Đặng Quốc Bảo tổng kết, quán triệt được các lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh về phát triển giáo dục nói chung, đặc biệt là các vấn đề kinh tế giáo dục nói riêng, làm cho giáo dục vừa là mục tiêu vừa là sức mạnh của kinh tế, làm cho cơ cấu giáo dục đáp ứng tốt cả 3 mục tiêu: Dân trí – Nhân lực – Nhân tài, làm cho nhà trường thực hiện tốt giáo dục cho mọi người, cho mỗi người, là công việc cấp thiết để sự nghiệp Đổi mới của đất nước đi đến thành công.
Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan cho rằng: bàn về phát triển nguồn nhân lực phải giải quyết đủ 3 khâu: Đào tạo – Sử dụng – Đãi ngộ; Xác định trong giai đoạn tới cần gì ở nguồn nhân lực; Phải có quan điểm tiếp cận từ nhiều ngành nghề, nhiều lĩnh vực khác nhau. Ông cho rằng, quan điểm đào tạo toàn diện là hơi lý tưởng bởi không có con người toàn diện, phải dựa trên năng khiếu và sở trường riêng để chú trọng đào tạo; Đồng thời, phải biết tích hợp những giá trị, kinh nghiệm phát triển của thế giới.
Phải chăng nguồn nhân lực lãnh đạo, quản lý là quan trọng nhất?
Câu hỏi được Nhà báo Hữu Thọ, nguyên Trưởng ban Tư tưởng – Văn hóa Trung ương đưa ra tại Hội thảo thể hiện một trăn trở lớn. Ông trả lời ngay trong bài phát biểu của mình khi cho rằng, nếu có nguồn lãnh đạo, quản lý có tư duy đổi mới, có kiến thức, đạo đức trong sáng, bao dung, lắng nghe, tôn trọng đồng sự thì có khả năng tạo điều kiện để nâng cao chất lượng nguồn nhân lực khác.
Trong thời kỳ mới, tiếp tục công cuộc đổi mới, thực hiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, công nghiệp hóa, hiện đại hóa trong thời kỳ kinh tế tri thức, tích cực và chủ động hội nhập quốc tế, Đảng ta đã chỉ rõ phải xây dựng đồng bộ 4 loại nhân lực chất lượng cao. Đó là: Các nhà lãnh đạo, quản lý có bản lĩnh chính trị vững vàng, có đạo đức trong sáng, một lòng vì nước, vì dân, có kiến thức kịp thời đại, có tư duy đổi mới, có tầm nhìn xa, có khả năng đoàn kết để tập hợp lực lượng tổ chức thực hiện thành công đường lối, định hướng chiến lược phát triển các chủ trương, chính sách; Các nhà văn hóa khoa học tài năng, có kiến thức sâu rộng, trửo thành các chuyên gia có sức sáng tạo, góp phần thúc đẩy khả năng cạnh tranh của nền kinh tế và giữ gìn, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc trong quá trình hội nhập quốc tế; Các doanh nhân tâm huyết với đất nước, có tầm nhìn xa và rộng, có khẳ năng quản lý doanh nghiệp để tạo ra những sản phẩm hàng hóa đủ sức cạnh tranh, xây dưng thương hiệu có uy tín ở trong nước và thế giới, góp phần nâng cao sức cạnh tranh của cả nền kinh tế quốc gia trong quá trình hội nhập quốc tế; Đông đảo những người lao động có tay nghề cao, có khả năng sử dụng công nghệ, kỹ thuật tiên tiến, có khả năng ứng dụng và sáng tạo trong lao động.
Nhà báo Hữu Thọ nhấn mạnh đến người lãnh đạo cấp chiến lược, tức bộ phận tham mưu, quyết định ở cấp Trung ương và chỉ ra: “Thiếu kiến thức, chọn lựa, bố trí cán bộ sai, sa vào lợi ích nhóm sẽ không có khả năng có quyết sách đúng đắn hoặc làm sai lạc chủ trương chính sách đúng đắn. Ôm ấp “tư duy nhiệm kỳ” chỉ biết “bóc ngắn cắn dài”, khoe khoang, hình thức sẽ gây hậu quả khôn lường cho đất nước”.
Có một thực tế là, khởi đầu của nhân lực phổ thông ở nước ta rất nhiều người giỏi, không thua kém gì các nước trên thế giới, nhưng càng trưởng thành, thì lại không bằng nhân lực nước ngoài. Câu hỏi đau đáu đó, phải do những người lãnh đạo, quản lý giải quyết mới thấu đáo.
Đồng tình với trăn trở của nhà báo Hữu Thọ, Thiếu tướng Lê Văn Cương nhấn mạnh thêm: “Người lãnh đạo, quản lý đó, phải khuôn phép từ trung ương trở xuống, tới tỉnh, tới huyện rồi mới đến xã, phường, như người xưa nói là “có minh quân mới có cử hiền”. Ông cho rằng, lãnh đạo cần trí tuệ, phải làm giàu trí tuệ cho lãnh đạo, phải lắng nghe nhiều kênh thông tin để xử lý một cách hiểu biết. Phải xây dựng cơ chế để người dân giám sát và phản biện.
Thứ trưởng Bộ Nội vụ, đồng chí Văn Tất Thu bổ sung những trăn trở này khi nhấn mạnh đến đội ngũ tham mưu phải đủ độ trung thành và trí tuệ. Ông cho rằng, hiện nay thiếu vắng đội ngũ tham mưu chính sách tầm chiến lược, một bộ phận “đủ độ trung thành nhưng thiếu độ trí tuệ”. Ông phân tích, trong nguồn lực con người, đội ngũ cán bộ, công chức lãnh đạo là lực lượng quan trọng, lực lượng đi đầu trong tham mưu, đề xuất và lãnh đạo tổ chức thực hiện các chế độ, chính sách của Nhà nước. Tuy nhiên, bên cạnh những ưu điểm và đóng góp to lớn, hiện nay, đội ngũ cán bộ quản lý nhà nước vẫn còn không ít những hạn chế cần khắc phục như không theo kịp, không đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ, thiếu kiến thức về chuyên môn, kỹ năng quản lý nhà nước, ngoại ngữ, tin học…Đặc biệt, chúng ta thiếu một đội ngũ luật gia giỏi, thông thạo luật quốc tế, có ngoại ngữ tốt để xử lý các vụ tranh chấp thương mại ngày càng tăng trong điều kiện toàn cầu hóa kinh tế. Thứ trưởng Bộ Nội vụ nhận định: “Sự yếu kém của đội ngũ cán bộ, trình độ quản lý, chất lượng nguồn nhân lực hiện nay là một thách thức lớn trong quá trình hội nhập quốc tế.”
Với 70 tham luận gửi về và nhiều ý kiến đóng góp tại Hội thảo, các vấn đề về quan niệm nguồn nhân lực, phát triển nguồn nhân lực và vai trò của phát triển nguồn nhân lực Việt Nam trong quá trình CNH, HĐH và hội nhập quốc tế đã được làm rõ. Những vấn đề đặt ra trong nuôi dưỡng, đào tạo và quản lý, sử dụng nguồn nhân lực đã được phân tích kỹ. Những giải pháp phát triển nguồn nhân lực được đề xuất… Sự bàn thảo sôi nổi của các chuyên gia đã làm sáng tỏ hơn những vấn đề chung quanh việc phát triển nguồn nhân lực cho sự nghiệp CNH, HĐH và hội nhập quốc tế của đất nước, góp phần cho quá trình chuyển đổi thành công mô hình tăng trưởng, cơ cấu lại nền kinh tế.

Phương Thanh

Friday, August 24, 2012

Dư luận quanh sự kiện “Bầu Kiên” bị bắt


Không phải Thủ Tướng nói gì cũng đúng

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2012-08-23
Hai ngày sau khi “Bầu Kiên” bị bắt, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “biểu dương Bộ công an đã khởi tố điều tra để đấu tranh, ngăn chặn các hành vi vi phạm pháp luật nhằm thâu tóm ngân hàng, gây mất ổn định hoạt động ngân hàng.”

Courtesy chinhphu.vn
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì phiên họp thứ 18 của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng hôm 22.08.2012 tại Hà Nội.

Hệ lụy vụ “Bầu Kiên”

Báo điện tử Chính phủ đưa tin này và được hầu hết báo chí trong nước chạy tít lớn. Được biết Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố như vậy tại phiên họp Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng diễn ra ngày 22/8 tại Hà Nội.
Tuy bản tin không đề cập trực tiếp tới “Bầu” Kiên, nhưng người đọc báo dễ dàng hiểu những gì ẩn chứa phía sau mấy dòng trích dẫn lời Thủ tướng.
Trong cuộc phỏng vấn của Nam Nguyên, Luật sư Bùi Quang Nghiêm phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP.HCM nhận định:

Không phải Thủ tướng nói cái gì cũng đúng. Tôi cho rằng Bộ Luật hình sự của Việt Nam không qui định hành vi thâu tóm ngân hàng là tội hình sự.
LS Bùi Quang Nghiêm
“Không phải Thủ tướng nói cái gì cũng đúng. Tôi cho rằng Bộ Luật hình sự của Việt Nam không qui định hành vi thâu tóm ngân hàng là tội hình sự. Tức là tôi có nhiều tiền, tôi mua cổ phiếu của ngân hàng hoặc nhiều ngân hàng, luật Việt Nam không cấm…
Và hành vi mà tôi có nhiều tiền tôi mua cổ phiếu ngân hàng hoặc tham gia vào nhiều ngân hàng với tỷ lệ sở hữu cao đấy không phải là tội hình sự.
Tôi hoàn toàn không đồng ý với nhận định của Thủ tướng cho rằng thâu tóm ngân hàng là một tội hình sự…hoàn toàn không phải như vậy.”
Tuy vậy, Luật sư Bùi Quang Nghiêm nhấn mạnh tới khía cạnh vi phạm pháp luật liên quan tới nguồn gốc đồng tiền sử dụng để thâu tóm ngân hàng, nhưng lại là những tội danh khác. Ông nói:
“Nếu một người thâu tóm ngân hàng, một người kinh doanh giàu có mà nguồn tiền ấy bất hợp pháp, nguồn tiền ấy từ việc rửa tiền, nguồn tiền ấy từ việc buôn lậu, nguồn tiền ấy do tham nhũng mà có thì phải trừng trị đến nơi đến chốn vì đấy là tội phạm.
Còn việc người ta có nhiều tiền một cách chính đáng, dùng tiền sạch để mua cổ phiếu ngân hàng, người ta sở hữu với tỷ lệ cao ở nhiều ngân hàng thì đấy không phải là tội phạm theo luật hình sự của Việt Nam.”
Nhà tài phiệt 48 tuổi Nguyễn Đức Kiên được xem là một đại gia ngành ngân hàng, cựu Phó chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu ACB và hiện chỉ là thành viên Hội đồng sáng lập của ngân hàng này, một cơ chế không đúng luật.
Ngoài ra “Bầu” Kiên cũng được xác định không phải là cổ đông lớn của Ngân hàng Á Châu ACB cũng như một loạt các ngân hàng khác. Thế nhưng ACB đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng và phải được Ngân hàng Nhà nước bơm tiền bảo đảm thanh khoản.
lxh_250
Công an dẫn ông Lý Xuân Hải về nhà để thực hiện lệnh khám xét tối 23-08-2012. Photo courtesy of nld.
Hoảng hốt trước tin ông Kiên bị bắt và Tổng giám đốc Ngân hàng Á châu Lý Xuân Hải cũng bị mời hợp tác điều tra, khách hàng của ACB đã kéo tới rút 5.000 tỉ đồng chỉ trong một buổi làm việc.
Ông Lý Xuân Hải đã chính thức từ chức, tư gia bị khám xét và Ngân hàng ACB đã bổ nhiệm TGĐ mới vào sáng 23/8. Những thông tin này sẽ giúp ổn định tình hình hay gây thêm nhiều lo lắng thì chưa thể đánh giá.
Chúng tôi ghi nhận các báo điện tử trong đó có tờ Người Lao Động Online ngay từ hôm 21/8 đã đưa tin TGĐ Lý Xuân Hải bị bắt tạm giam tiếp sau “Bầu” Kiên nhưng sau đó thông tin này đã bị gỡ xuống.
Việc  TGĐ một ngân hàng bị bắt giữ tất nhiên sẽ làm người gởi tiền vội vã rút tiền và trên lý thuyết khi tất cả khách hàng cùng rút tiền thì ngân hàng sẽ sụp đổ và kéo theo sự sụp đổ dây chuyền vì thị trường tài chính liên quan với nhau.
Tiền đầu tư của ‘Bầu” Kiên phủ trùm khắp nơi một cách kín đáo, ngoài hệ thống ngân hàng thương mại, ông Kiên gần như là chủ nhân của hàng chục công ty đầu tư tài chính, kinh doanh bất động sản, xây dựng, du lịch, dệt may, thực phẩm và đặc biệt là ông chủ của hai câu lạc bộ bóng đá, do vậy báo giới quen gọi ông là “bầu” Kiên.

Vừa qua việc thâu tóm Sacombank đã có những hiện tượng rất không bình thường.
TS Lê Đăng Doanh
Nhà tài phiệt Nguyễn Đức Kiên được rất nhiều trang mạng xã hội mô tả là có quan hệ cận kề với gia đình Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. “Bầu”kiên được cho là trong thời gian dài tạo được ảnh hưởng nhóm về một mặt nào đó đối với chính sách tiền tệ ngân hàng của Việt Nam.
Qua liên kết với một số tài phiệt khác, nhóm của ông Kiên được lợi lớn nhờ chính phủ thắt chặt tiền tệ, tái cơ cấu sáp nhập ngân hàng, qua sáp nhập đã có sự chuyển đổi những cổ đông lớn và khuynh loát thị trường ngân hàng.
Về mặt chuyên môn tài chính ngân hàng những người có quyền lực có thể thực hiện được việc này hay không, TS Lê Đăng Doanh một nhà kinh tế ở Hà Nội đưa ra nhận định:
“Vừa qua việc thâu tóm Sacombank đã có những hiện tượng rất không bình thường. Sau đó Ủy ban Chứng khoán Nhà nước Việt Nam cũng đã phạt một số công ty vì đã không có báo cáo kịp thời.
Còn những dư luận hoặc thông tin trên mạng điện tử thì có nói rất nhiều và vẽ ra một bức tranh khá phức tạp.
Tuy vậy, hiện nay tôi không có đủ căn cứ để có thể xác nhận hay là bác bỏ các thông tin đó, bởi vì những thông tin về hệ thống ngân hàng thương mại Việt Nam nói chung là ít được công bố so với tiêu chuẩn quốc tế.”

Chỉ vì kinh doanh trái phép?

000_Hkg7732294-200
Ông Nguyễn Đức Kiên, còn được biết dưới tên “Bầu Kiên”, ảnh chụp trước đây. AFP file photo.
Vụ bê bối tài chính dẫn tới việc bắt giam “Bầu” Kiên được giới thạo tin mô tả là không chỉ đơn thuần là kinh doanh trái phép tại ba công ty mà “Bầu” Kiên giữ vai trò Chủ tịch HĐQT, gồm Công ty cổ phần đầu tư thương mại B&B, Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội và Công ty trách nhiệm hữu hạn đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội.
Báo Tuổi trẻ Online đưa tin ông Kiên đã sử dụng pháp nhân của các công ty vừa nêu để tham gia phát hành trái phiếu, đầu tư tài chính đặc biệt là mua cổ phiếu ngân hàng mà cơ quan điều tra cho là sai qui định.
Về mặt chính thức nhà tài phiệt Nguyễn Đức Kiên bị bắt giam và khởi tố theo điều 159 Bộ Luật hình sự.
Theo lời LS Bùi Quang Nghiêm nói với chúng tôi thì đây là loại tội hình sự ít nghiêm trọng. Nếu bị tòa án xác định có tội, ông Nguyễn Đức Kiên chỉ có thể bị án tù giam tối đa 2 năm và bị phạt 30 triệu đồng.
Ông “Bầu” Kiên là nhà tài phiệt giàu thứ 14 trên sàn chứng khoán Việt Nam theo xếp hạng năm 2011, cổ phiếu, chứng khoán tài sản của ông rất lớn và được dư luận cho là đứng sau các hoạt động thâu tóm ngân hàng vừa qua.
Liệu pháp luật có chạm tay được vào khối tài sản khổng lồ của ông Nguyễn Đức Kiên hay không. Luật sư Bùi Quang Nghiêm nhận định:

Nếu ông Kiên phạm tội kinh doanh trái phép thì không đến mức phải phong tỏa toàn bộ tài sản của ông ấy hiện có.
LS Bùi Quang Nghiêm
“Theo tôi nếu ông Kiên phạm tội kinh doanh trái phép thì không đến mức phải phong tỏa toàn bộ tài sản của ông ấy hiện có.
Nhưng trong trường hợp từ tội kinh doanh trái phép mà người ta phát hiện ra là nguồn tiền của ông ấy không sạch, thí dụ trốn thuế hay nguồn gốc nguồn tiền không hợp pháp thì có thể cơ quan điều tra áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời tức là phong tỏa tài sản của ông ấy.”
Ngân hàng Nhà nước cố gắng giảm nhẹ ảnh hưởng tiêu cực đối với thị trường tài chính, nhưng báo Người Lao Động bản tin trên mạng ngày 23/8 đưa tin giới đầu tư chứng khoán tiếp tục “hoảng loạn”, cả hai sàn giao dịch chứng khoán Hà Nội và TP.HCM đều bị ảnh hượng nặng.
Thậm chí có đề nghị Ủy ban Chứng khoán nên tạm thời đóng cửa thị trường chứng khoán để đảm bảo an toàn cho nhà đầu tư.
Trước đó, theo Tuổi Trẻ Online, chỉ trong một ngày 21/8 trị giá vốn hóa thị trường trên sàn giao dịch chứng khoán TP.HCM đã thiệt hại 14.000 tỷ đồng còn sàn giao dịch chứng khoán Hà Nội cũng bốc hơi hơn 5.000 tỷ đồng.
Trong diễn biến liên quan, Ủy ban chứng khoán Nhà nước ngày 23/8 đã kêu gọi các nhà đầu tư ngừng bán tháo cổ phiếu gây tác động xấu đến thị trường.
Việc bắt giữ một nhà tài phiệt 48 tuổi lại có thể gây tác động lớn lao như vậy là điều khó hiểu so với những gì mà Bộ Công an và Ngân hàng Nhà nước giải thích với công luận.
Nếu theo dõi họat động tài chính sẽ thấy trong vòng hai ngày 21-22/8, nghĩa là chỉ trong vòng 48 giờ ngay sau khi “Bầu” Kiên bị bắt Ngân hàng Nhà nước đã phải bơm ra thị trường mở hơn 18.000 tỷ đồng để cứu thị trường tài chính ngân hàng có thể sụp đổ dây chuyền thì sẽ thấy mọi việc không hề đơn giản.

DN lừng lẫy một thời: Thua lỗ tơi bời, mất hết vốn

VEF - 25/08/2012 6:40:01 SA

Báo cáo tài chính 6 tháng đầu năm sau soát xét của các doanh nghiệp (DN) niêm yết cho thấy 1 thực tế đáng buồn là không ít các công ty đã và đang ở trong tình trạng báo động, có thể không thể tiếp tục hoạt động.
 
Lỗ lũy kế vượt vốn góp
 
Cụm từ "nghi ngờ khả năng hoạt động liên tục" được dùng khá phổ biến, không những thế, khái niệm hủy niêm yết được đề cập liên tục bởi không chỉ các chuyên gia mà chính những người trong cuộc.
 
Vào giữa tháng 8 vừa qua, Sở Giao dịch chứng khoán TP.HCM(HOSE) đã nhận được báo cáo tài chính (BCTC) tổng hợp soát xét bán niêm 2012 của CTCP Container Phía Nam (VSG).
 
Theo đó, kết quả hoạt động sản xuất kinh doanh của VSG trong 6 tháng đầu năm 2012 là âm 23,45 tỉ đồng, dẫn đến lỗ luỹ kế của VSGđến thời điểm hiện tại là 105,4 tỉ đồng so với vốn điều lệ thực góp là 110 tỉ đồng.
 
VSG đã lỗ 2 năm liên tiếp 2010, 2011 và hiện đang được giao dịch dưới dạng chứng khoán bị kiểm soát. Với tình hình kinh doanh hiện nay và khó khăn chung của ngành vận tải biển thì có nhiều khả năng công ty sẽ tiếp tục thua lỗ trong năm 2012.
 
Liên tiếp hứng chịu khó khăn trông nhiều năm do chi phí đầu vào tăng cao, chí phí vốn vay rất lớn trong khi doanh thu thì tụt giảm. Việc thua lỗ với không ít DN vận tải biển gần như là chắc chắn và vấn đề dường như chỉ còn là chờ đợi các con số thống kê vào cuối năm bởi đa số đang nằm trên đống nợ khổng lồ (thường là lớn hơn vốn chủ sở hữu rất nhiều và chủ yếu vay nợ dài hạn để mua tàu) và họ phải chi phí rất nhiều (1 phần rất lớn là chi phí tài chính), trong khi nguồn thu lại không đảm bảo.
Không chỉ với ngành vận tải biển, rất nhiều DN lớn và nhỏ trong nhiều lĩnh vực khác đang đối mặt với tình trạng thua lỗ triền miên và không ít đơn vị có lỗ lũy kế vượt vốn góp.
 
Trường hợp khá xót xa cho các cổ đông của CTCP Chứng khoán Ngân hàng Sài Gòn Thương tín. Kết quả soát xét cho thấy đến 30/6/2012 lỗ lũy kế của doanh nghiệp này lên tới 1.772 tỷ đồng, vốn chủ sở hữu âm 256 tỷ đồng và DN bị đưa vào diện kiểm soát đặc biệt, cho dù trước đây SBS từng là một trong những CTCK hàng đầu trên TTCK Việt Nam.
 
Lỗ lũy kế chủ yếu phát sinh từ việc trích lập dự phòng bổ sung cho danh mục đầu tư và khoản phải thu trong các năm 2010 và 2011. Và nguyên nhân lỗ được xác định chủ yếu do nhận định sai lầm về xu hướng phục hồi của TTCK, cơ chế giám sát yếu kém và sự buông lỏng kiểm soát rủi ro của ban lãnh đạo.
 
Công ty Cổ phần Đầu tư Tổng hợp Hà Nội (SHN), trong khi đó, dường như đang thoi thóp và hy vọng lớn để công ty hoạt động trở lại nằm ở chỗ doanh nghiệp phải đòi được khoản công nợ phải thu liên quan đến Beta BQP và ông Nguyễn Anh Quân, 238 tỷ đồng. Nợ ngắn hạn vượt tài sản ngắn hạn (329 so với 309 tỷ đồng), phải thu quá hạn lớn và lỗ lũy kế khủng (210 tỷ đồng), doanh thu nhỏ bé (chưa đầy 9 tỷ trong 6 tháng)...
 
Công ty Cổ phần Tập đoàn Thái Hòa Việt Nam (THV) cũng rơi vào tình trạng bi đát không kém khi mà khả năng tiếp tục hoạt động phụ thuộc vào kết quả hoạt động kinh doanh trong kỳ tiếp theo, sự trợ vốn của các tổ chức tín dung, kế hoạch bán tài sản cũng như sự cam kết mua cổ phần khi phát hành riêng lẻ của các cổ đông chính.
 
Cũng như nhiều doanh nghiệp khác, THV rơi vào tình trạng mất cân đối nguồn vốn khi mà 1 lượng lớn tiền vay ngắn hạn của doanh nghiệp này trước đó đã được đầu tư cho dài hạn. Vốn cạn kiệt trong khi các dự án không sinh ra tiền đã khiến doanh nghiệp rơi vào khó khăn. Báo cáo cho biết, tính tới 30/6/2012 THV có nợ phải trả ngắn hạn đã vượt quá tài sản ngắn hạn (hầu hết các khoản nợ ngắn hạn các tổ chức tín dụng đã quá hạn) và lỗ lũy kế là trên 320 tỷ đồng.
 
Trước đó, các trường hợp lỗ liên tục hoặc ăn cụt vào vốn như TRI,AGCCSGVKPVSP... và đã bị hủy niêm yết cho tới giờ vẫn còn dư âm nặng nề đối với nhiều nhà đầu tư, với công nhân viên công ty và TTCK. Với những doanh nghiệp đang thua lỗ gần cụt hoặc gần như cụt hết vốn nói trên thì tương lai cho họ sẽ là như thế nào?
 
Về đâu?
 
Trong trường hợp SBS, dựa trên Báo cáo soát xét đặc biệt của Công ty Kiểm toán Ernst & Young về tình hình hoạt động và thực trạng tài chính tính đến thời điểm 30/06/2012, công ty này đã lên kế hoạch tái cấu trúc nguồn vốn để nhằm thoát khỏi tình trạng khó khăn.
 
Theo đó, Hội đồng Quản trị và Ban Điều hành của SBS đã xây dựng Đề án tái cấu trúc toàn diện hoạt động của SBS nhằm đảm bảo choSBS đáp ứng đủ các điều kiện về vốn và tỷ lệ vốn khả dụng theo quy định hiện hành, đảm bảo cho SBS hoạt động bình thường. Như vậy, có thể thấy, mục tiêu SBS là phải nhanh chóng xử lý vấn đề vốn đang bị âm hiện tại và đảm bảo chỉ tiêu vốn khả dụng để khỏi ra khỏi danh sách kiểm soát.
 
Ở nhiều trường hợp khác, mong muốn để "trụ hạng" có khi không bao giờ thành hiện thực bởi theo quy định, doanh nghiệp sẽ bị hủy niêm nếu kết quả sản xuất, kinh doanh bị thua lỗ trong 3 năm liên tục hoặc tổng số lỗ luỹ kế vượt quá số vốn điều lệ thực góp trong báo cáo tài chính kiểm toán năm gần nhất trước thời điểm xem xét...
 
Việc thoát lỗ ở nhiều DN xem ra khó hơn bao giờ hết khi mà doanh thu của các đơn vị này đang ngày càng co hẹp lại. Nó cho thấy thực tế là các doanh nghiệp không bán được hàng, không cung cấp được dịch vụ và thị phần chắc chắn là giảm sút nghiêm trọng. Nhiều đơn vị thậm chí còn nằm im chờ 1 sự may mắn nào đó...
Trong trường hợp của V11, công ty này cũng đã bị buộc phải rời sàn kể từ ngày 17/8 bởi thua lỗ lớn. Trong năm 2011, V11 lỗ gần 31 tỷ đồng và dự kiến lỗ tiếp 22 tỷ trong năm 2012.
 
Nhìn vào thực tế hiện nay, có thể thấy, không ít DN sẽ khó tránh khỏi việc bị hủy niêm yết giống như đã xảy ra đối với V11TRIAGC,CADVKPCSG ...
 
Điều tồi tệ còn nằm ở chỗ, báo cáo của các DN vẫn đang gây ra rất nhiều sự lo lắng cho các nhà đầu tư khi mà không ít doanh nghiệp sau soát xét đã chuyển từ lãi sang lỗ, từ lỗ ít thành lỗ nhiều...
 
Hơn thế, rất nhiều doanh nghiệp từ nhỏ đến lớn, từ ít biết đến cho đến danh tiếng lững lẫy cũng đang phải đối mặt với hiện tượng doanh thu sụt giảm như ITA (6 tháng giảm 66% so cùng kỳ); LHC(giảm 42%); KBC doanh thu thuần quý II còn vỏn vẹn 27,33 tỷ đồng; BMG 6 tháng không phát sinh doanh thu...
 
Những tín hiệu như trên chắc hẳn không thể báo hiệu các doanh nghiệp đang hoạt động kinh doanh tốt, làm ăn có lãi nhiều được. Doanh thu sụt giảm kéo dài có thể khiến bất kỳ doanh nghiệp nào, từ nhỏ tới lớn có thể đối mặt với thua lỗ, phá sản.
 
Qua  đây có thế thấy, năng lực cạnh tranh, mức sinh lời cũng như khả năng trụ vững qua khủng hoảng của các DN Việt Nam là khá thấp. Mặc dù sự đào thải là cần thiết nhưng sự đào thải trên diện rộng quả là một điều đáng sợ.
 
MẠNH HÀ
 
Tuyên bố trách nhiệm: Bài viết được lấy nguyên văn từ nguồn tin nêu trên. Mọi thắc mắc về nội dung bài viết xin liên hệ trực tiếp với tác giả. Chúng tôi sẽ sửa, hoặc xóa bài viết nếu nhận được yêu cầu từ phía tác giả hoặc nếu bài gốc được sửa, hoặc xóa, nhưng vẫn bảo đảm nội dung được lấy nguyên văn từ bản gốc.